Bắc Bắc đem chuyện ở phòng khách nói với anh, Chu Thịnh nghe xong cười không ngừng "Vậy em đã nói kết cục với mọi người rồi à."
"Tất nhiên là không rồi, em có đạo đức nghề nghiệp đó." Bắc Bắc nhịn không được nói thêm "Anh nói xem sao ba anh lại xem phim của em vậy, quá khác thường."
Chu Thịnh bật cười, suy nghĩ rồi nói "Chắc là mẹ nói ba xem."
"À? Như vậy sao?"
"Không phải em nói mẹ anh đến đài truyền hình à? Chắc mẹ nghĩ chắc chắn sẽ bỏ lỡ bộ phim đầu tiên của em, cho nên nói ba xem xong thì kể lại cho mẹ."
Bắc Bắc ".... Còn có chuyện đó hả?"
Chu Thịnh ừ "Không có gì bất ngờ thì là vậy đó."
Bắc Bắc bật cười "Hay thật."
Cô ngẩng đầu nhìn mặt trăng, ban đêm ánh trăng mùa hè rất to và sáng, chiếu xuống đường, Bắc Bắc đi không cần đèn.
"Anh bên kia sao rồi, giải quyết xong chưa?"
"Vẫn chưa, chắc khoảng hai ngày nữa." Chu Thịnh suy nghĩ rồi nói "Mấy ngày này nếu không có việc gì thì đừng ra ngoài biết chưa?"
"Vâng, em biết rồi."
Chu Thịnh dừng một lúc rồi nói tiếp "Nếu Đồng gia có gọi cho em thì cũng đừng nghe máy, cũng không cần phải gặp."
Bắc Bắc ngẩn người, kinh ngạc hỏi "Sao vậy?" Cô phản ứng rất nhanh, lập tức hỏi "Có phải chuyện bên đó liên quan đến Đồng gia không?"
Chu Thịnh im lặng một hồi "Vẫn chưa chắc chắn, anh chỉ lo bọn họ sẽ mắng em như lần trước." Chu Thịnh mỉm cười "Anh không nỡ để người khác mắng vợ mình."
Bắc Bắc khẽ ừ "Em biết mà."
Chu Thịnh cười một cái, đổi đề tài, dịu dàng hỏi Bắc Bắc "Nhớ anh không?"
82.
Editor 14thfebruary
Mặc dù Chu Thịnh không đứng trước mặt Bắc Bắc, nhưng những gì anh nói đều mang lại cho cô một cảm giác rất đặc biệt.
Cơn gió nhè nhẹ thoảng qua, Bắc Bắc vẫn đang đứng ở ngoài sân, chưa đi vào trong nhà.
Cô nhìn vầng trăng khuyết ở trên bầu trời, im lặng một lúc lâu rồi mới nói "Nhớ, Rất nhớ anh."
Trước đây cô không cản nhận được, vì biết anh sẽ không có chuyện gì, nhưng bây giờ mọi thứ đã khác, Bắc Bắc rất lo lắng cho Chu Thịnh, cho nên càng nhớ anh nhiều hơn.
Không biết từ khi nào, tình cảm của cô dành cho Chu Thịnh ngày càng sâu đậm.
Người ta thường nói, mặt trăng thường dùng để gửi gắm nỗi nhớ, bây giờ Bắc Bắc rất đồng ý với chuyện này.
Chu Thịnh khẽ khựng lại, hỏi cô "Cười cái gì vậy?"
Bắc Bắc lặp lại câu thơ cổ kia nói "Em đang ngắm trăng."
"Vẫn ở trong sân à?"
"Ừ."
Chu Thịnh bật cười, dịu dàng dỗ cô "Hai ngày nữa anh sẽ về."
"Vâng." Bắc Bắc ở trong sân nói chuyện rất lâu với Chu Thịnh mới lưu luyến cúp máy, đi về phòng của mình.
Bộ phim truyền hình công chiếu được đánh giá rất tốt.
Nhiều người yêu thích cuốn sách này cảm thấy bộ phim rất ổn, tuy có nhiều thay đổi trong cốt truyện nhưng bọn họ vẫn chấp nhận được.
Chủ đề nóng nhất vẫn là nam nữ chính, Tống Tuấn Phong nhìn rất trẻ tuổi, cho nên đóng vai học sinh không có gì để chê, nhưng người khiến cho mọi người kinh ngạc nhất là Đồng Bắc Bắc.
Trước đây Bắc Bắc chưa có bộ phim chính thức nào, tuy có đóng một bộ điện ảnh nhưng vẫn chưa có thông tin phát sóng, cho nên khi phim truyền hình được công chiếu, mọi người đều phát hiện.... Hóa ra cô sinh viên năm hai mới chuyển ngành thực sự có năng khiếu về diễn xuất. Khó trách lúc đầu Mã Viễn nhìn trúng cô ấy.