Mẹ Chu sống lâu như vậy, tất nhiên cũng biết nhìn người, chỉ là bà không biết Đồng gia muốn làm cái gì, nếu hôm nay bọn họ ghét bỏ Bắc Bắc, thậm chí còn khiến con bé không thể đóng phim nữa, vậy tiếp theo sẽ như thế nào, chuyện này mẹ Chu không đoán được, cho nên mới không thể không hỏi Bắc Bắc.
Bắc Bắc ngập ngừng, nhỏ giọng nói "Chuyện này là do con không cẩn thận nghe được."
Mí mắt Chu Thịnh giật giật, anh nắm lấy tay Bắc Bắc, rũ mắt nhìn cô "Không nói nữa."
Bắc Bắc lắc đầu, "Không sao, có thể nói mà."
Cô ngước mắt nhìn mẹ Chu nói "Con không biết mẹ con là ai, nhưng con chắc chắn không phải do mẹ Đồng sinh ra."
Đồng gia vì muốn có thêm một đứa con trai nên mới sinh ra Bắc Bắc, mẹ Đồng sinh được bốn người con gái, còn ba Đồng vẫn luôn muốn có một người con trai để kế thừa gia nghiệp, nhưng bởi vì thân thể của mẹ Đồng xảy ra chuyện không thể thụ thai được, mà Đồng gia vẫn luôn muốn có con trai, không biết đi đâu tìm phụ nữ, sinh ra Bắc Bắc, trở thành con của mẹ Đồng.
Còn vì sao Bắc Bắc là con gái.... Chuyện này cô cũng không biết.
Cô cảm thấy, nếu như cô là con gái, mấy tháng đầu phải bỏ đi chứ.
Nói tóm lại, một câu chuyện máu chó khiến người ta mắc cười, lại rơi trên người cô, đến bây giờ cô vẫn chưa biết mẹ ruột của mình là ai, cũng không biết cô sinh ra có ý nghĩa gì.
Bởi vì không phải là con trai, cho nên cả gia đình đều nhắm vào cô, ba Đồng hận cô, mẹ Đồng càng hận hơn nữa, để chồng mình sinh con với người đàn bà khác, nó còn được mang họ Đồng, phải chăm sóc nó, nói với mọi người nó là con mình, mấy người chị khác mẹ cùng cha cũng thấy như thế.
Từ lúc sinh ra, cô chính là người phá hư gia đình người khác, phá hủy đứa trẻ của Đồng gia, nhưng cô không hiểu, những chuyện này xảy ra sao lại nói nó là lỗi của cô, tại sao cô phải chịu đựng sắc mặt của mọi người ở Đồng gia, chịu đựng những sai lầm.
Rõ ràng.... đây cũng không phải lỗi của cô.
64.
Editor 14thfebruary
Bắc Bắc cũng không thấy mình sinh ra là một sai lầm, nếu thật sự sai lầm, thì bọn họ còn sinh cô ra làm gì.
Cho đến khi cô sống trong thân thể này, cô mới hiểu ra nguyên chủ Bắc Bắc phải chịu đựng như thế nào, từ nhỏ đến lớn, cha không yêu mẹ không thương, phía trên còn bốn chị gái, sự thật chứng minh, cô chỉ là một người dư thừa.
Cho nên có đôi khi cô nhịn không được mà suy nghĩ, nếu biết cô không phải con trai, tại sao còn sinh cô ra làm gì, sinh ra rồi lại đối xử với cô như vậy.
Trong phòng chỉ có tiếng của Bắc Bắc vang lên không ngừng.
Đúng vậy, cô không có lỗi.
Hai mắt mẹ Chu bắt đầu nóng lên, tuy rằng bà nghe không ít tin tức như Bắc Bắc trong các gia đình giàu có, kỳ thật có không ít đàn ông, chỉ vì một người con trai mà phải ra ngoài tìm, với mong muốn có con trai kế thừa sự nghiệp của mình, tuy bây giờ thế giới đã hiện đại hơn nhưng vẫn còn tồn tại suy nghĩ này, đặc biệt có không ít gã đàn ông có suy nghĩ cố chấp như thế.
Đã có gia đình nhưng chỉ vì muốn có con trai, mà mang con của tiểu tam về nhà, thậm chí còn đuổi chính thất đi.