⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc sửng sốt, ngạc nhiên nhìn về phía mẹ Chu, mẹ Chu gật đầu "Thằng bé vừa mới gọi cho mẹ, mẹ nói với nó là đang ở đây."
Bắc Bắc mở cửa ra, thân hình ccao lớn của Chu Thịnh xuất hiện trước mặt. Cô chớp mắt, nhìn người đàn ông đột ngột xuất hiện, trong lòng chỉ cảm thấy..... Thỏa mãn.
Bất kể sau này thế nào, ít nhất hiện tại, có người Chu gia chăm sóc, cô đã cảm thấy hài lòng.
"Ngốc rồi à?" Chu Thịnh vươn tay xoa tóc cô, nhìn Bắc Bắc mỉm cười hỏi.
Bắc Bắc lắc đầu, ngước mắt nhìn anh hỏi "Không phải hôm nay nói tăng ca sao, sao lại đến đây?"
Chu Thịnh ừ một tiếng, đóng cửa lại rồi nói "Lúc đầu định tăng ca, nhưng nghe nói có người cố ý đến đây tìm vợ anh gây phiền toái, là một người chồng nhị thập tứ hiếu, sao có thể không đến bảo vệ vợ mình."
Bắc Bắc bật cười, giận dỗi liếc anh một cái "Nói gì đâu không."
Chu Thịnh nhướng mày, lời lẽ chính đáng "Anh nói toàn là sự thật."
Bắc Bắc câm nín, liếc mắt nhìn anh, nhắc nhở "Mẹ còn ở đây."
Mẹ Chu đang ngồi chơi điện thoại bị nhắc đến, nghe vậy nhìn hai người nói "Các con cứ coi như mẹ không tồn tại, tiếp tục tình chàng ý thiếp."
Bắc Bắc "..."
Chu Thịnh khẽ ho, nhìn về phía mẹ mình "Mẹ, có phải lại cãi nhau với ba không?"
"Không có."
Chu Thịnh liếc mắt nhìn "Ba nói ngày mai sẽ đến đón mẹ về nhà."
Vừa dứt lời, mẹ Chu liên nổi giận "Mẹ không cùng ông ta trở về, con chuyển lời đến ba con, đừng có mà đến đây."
Chu Thịnh hừ một tiếng "Là mẹ nói đó."
Mẹ Chu hận sắt không thể biến thành thép nhìn con trai "Con mà như vậy, mẹ sẽ không nói chuyện lúc nãy cho con biết."
"Dù sao bà nội cũng sẽ nói."
Mẹ Chu "..." Nghiến răng nghiến lợi nhìn con trai mình, bà cảm thấy vô cùng tức giận, "Thằng nhóc thối."
"Đây."
Mẹ Chu "...."
Bắc Bắc ở bên cạnh, kéo góc áo Chu Thịnh "Tốt nhất anh đừng nói chuyện."
Chu Thịnh "...."
"Đúng rồi." Mẹ Chu nhìn Bắc Bắc, nhịn không được hỏi "Bắc Bắc, mẹ có thể hỏi con một chuyện không?"
Bắc Bắc sửng rốt, vội vàng gật đầu "Có thể ạ."
Chu Thịnh ở bên cạnh lên tiếng trước, hô nói "Mẹ."
Mẹ Chu liếc anh, nhỏ giọng nói "Vậy mẹ hỏi nhé, dù sao biết rõ mọi chuyện sau này mới có thể sống tốt với Đồng gia."
Nói đến đây, Bắc Bắc cũng đã biết được mẹ Chu muốn hỏi chuyện gì.
Cô dừng lại, nhỏ giọng nói "Con không phải là con của Chu gia." Bắc Bắc nói tiếp "Kỳ thật cũng không hẳn là không phải con ruột, con không phải do bà ta sinh ra, nhưng mà ba con.... vẫn như cũ."
Là cái con người luôn ghét cô.
Vừa nói xong, mẹ Chu liền hiểu rõ, bà không quan tâm đến những người đó ở ngoài, cho nên đối với nhà của người khác cũng không biết hết được, nhưng bây giờ không giống vậy, bây giờ Bắc Bắc đã là người của Chu gia, cho nên đối với gia đình trước kia của con bé, bà vẫn thấy nên tìm hiểu một chút.
Dù gì cũng chẳng có cha mẹ nào nói con mình như vậy, hôm nay Đồng gia mang bọn họ đến gặp người, đơn giản chỉ muốn thấy bọn họ làm điều gì quá đáng với Bắc Bắc, tuyệt đối không phải mang bọn họ đến đây để Bắc Bắc xin lỗi.

⬅ Trước Tiếp ➡