Loại chuyện này không phải hiếm thấy, nhưng nếu xảy ra trên người bên cạnh mình, chính mình còn nghe được, mẹ Chu cảm thấy khó chịu lạ thường.
Thật ra bà không biết nhiều về Bắc Bắc cũng như nhà họ Đồng, lúc trước Chu Thịnh nói muốn cưới cô, bà thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của con bé, cũng không biết tại sao Chu Thịnh muốn cưới một cô gái như vậy. Nhưng con trai đã yêu cầu, mẹ Chu cũng sẽ không từ chối, bà cũng đã điều tra một chút về Đồng gia,... Chung quy cũng chỉ biết mặt ngoài, về phần Bắc Bắc không phải con gái của bà Đồng, mẹ Chu cũng không biết.
Bà ngẩng đầu nhìn Chu Thịnh đang ngồi bên cạnh Bắc Bắc, suy nghĩ chốc lát rồi hỏi "Vậy những việc này, Bắc Bắc con đã sớm biết rồi sao?"
Bắc Bắc lắc đầu "Không phải."
Cô trầm mặc một hồi, nhỏ giọng nói "Trước khi gả cho Chu Thịnh, con đã tự tử đấy."
Mẹ Chu hơi giật mình, ngạc nhiên nhìn Bắc Bắc "Cho nên... Lúc đó con vì chuyện này mà tự tử?"
Bắc Bắc hơi xấu hổ gật đầu "Xem như vậy ạ."
Tuy rằng không thể nói là 100%, nhưng nguyên chủ Bắc Bắc xác thật vì biết thân thế của mình, lại biết mình bị 'bán' cho Chu Thịnh, cho nên nhất thời mới tự sát.
Những chuyện này, Bắc Bắc chưa nói với ai, ngoại trừ Chu Thịnh biết một chút, những người khác, thậm chí là Chu gia cũng đều cho rằng cô tự tử vì không muốn cưới Chu Thịnh. Tuy rằng chuyện đó đã bị Chu Thịnh giấu đi, nhưng người nên biết cũng đều biết, ở trong giới này, không có chuyện gì có thể giấu được mãi mãi.
Tuy lúc đó mẹ Chu rất tức giận, thậm chí cho rằng Bắc Bắc không thích hợp với con trai của bà, nhưng Chu Thịnh kiên trì, người Chu gia cũng không nói được, hơn nữa lần đầu tiên thấy Bắc Bắc, bà có ấn tượng rất tốt với con bé, cho nên cái nhìn về Bắc Bắc cũng không ngừng thay đổi.
Mẹ Chu gật đầu, tỏ vẻ đã hiểụ
Ngồi ở đây một lúc, mẹ Chu liền đuổi hai người đi.
"Các con về phòng nghỉ ngơi đi, mẹ với bà nội ở đây tốt lắm rồi."
Chu Thịnh ừ một tiếng, nhìn về phái mẹ mình "Sáng ngày mai con phải về công ty, mọi người có về luôn không?"
Mẹ Chu lắc đầu "Không đi, Bắc Bắc sắp đóng máy, chúng ta đợi con bé rồi cùng nhau về nhà."
Bắc Bắc "..."
"Có thể không Bắc Bắc, mẹ và bà nội ở đây có quấy rầy công việc của con không?"
Bắc Bắc bị nhắc đến, theo bản năng lắc đầu "Không đâu ạ."
Đương nhiên là không rồi, cho dù có Bắc Bắc cũng sẽ không làm phật ý trưởng bối, huống chi cũng không quấy rầy gì.
Rời khỏi phòng, Bắc Bắc và Chu Thịnh về phòng của mình.
Vừa vào, Bắc Bắc cảm thấy mệt chết đi được.
Chu Thịnh duỗi tay nhéo bả vai cô, giọng điệu dịu dàng "Mệt lắm sao?"
"Ừ."
Bắc Bắc trực tiếp nằm lên giường, khẽ hừ một tiếng "Mệt."
Chu Thịnh cười nhẹ, vươn tay xoa tóc cô, ngồi bên mép giường, nhỏ giọng hỏi "Khó chịu à."
Bắc Bắc ngẩn người, ngẩng đầu nhìn anh, trầm mặc một lúc, cô nhẹ nhàng nói "Khó chịụ"
Sao có thể không khó chịu chứ, chuyện này trừ Chu Thịnh biết một chút, Bắc Bắc chưa kể với một ai, lần đầu nói hết sự thật, nói không khó chịu là giả.
Về chuyện Đồng gia, Bắc Bắc không muốn nghĩ đến nữa.
Chu Thịnh gật đầu, tay vẫn luôn xoa đầu cô, an ủi.