⬅ Trước Tiếp ➡
Mẹ Chu ừ một tiếng, liếc mắt nhìn cô "Nếu không phải Chu Thịnh nói với mọi người đừng quấy rầy con đóng phim, mẹ đã sớm đến đây."
Bà nội Chu gật đầu đồng ý "Đúng vậy, đồ nướng bên đây rất ngon, bà cảm thấy A Thịnh là không muốn bà đến đây ăn."
"Con cũng thấy vậy."
"Luôn giấu Bắc Bắc đi không cho chúng ta thấy."
"Đúng đúng."
Bắc Bắc ở bên cạnh, cùng Trần Tĩnh nhìn nhau, đáy mắt hai người kinh ngạc vô cùng.
Cô.... Bắc Bắc thu mắt, nhìn chằm chằm thức ăn trước mặt, nhịn không được thở dài, thì ra Chu Thịnh đã sớm nói chuyện này cho người nhà biết, cho nên bây giờ mà nói... Chuyện cô đóng phim, người nhà Chu gia không có bất ngờ gì.
Bắc Bắc suy nghĩ cẩn thận, lúc trước tin tức được tuôn ra không ai gọi cho cô hỏi thăm tình hình, lúc đó cô còn cố ý gọi điện hỏi Chu Thịnh, hỏi anh người nhà có ý kiến gì với cô không, Chu Thịnh bảo không có, kêu cô cứ yên tâm đóng phim.
Trước kia Bắc Bắc còn nghĩ rằng Chu gia thật sự không quan tâm đến mấy chuyện này.
Bây giờ nghĩ lại, cô thấy lúc đó mình suy nghĩ quá đơn giản, mọi chuyện đều do Chu Thịnh làm hết, bảo vệ cô.
Cô rũ mắt, tự nhiên thấy hốc mắt hơi nóng lên, kiếp trước Bắc Bắc là trẻ mồ côi, không cảm nhận được tình cảm ấm áp của cha mẹ, cũng như không có người thân quan tâm, kiếp này Bắc Bắc chiếm lấy thân thể này, coi như bù đắp những thiếu hụt trước kia cô không có.
Tình thân tình yêu, tuy rằng vẫn có Đồng gia, nhưng còn có Chu gia, cũng đã đủ bù đắp những thiếu hụt đó đền bù cho cô.
Nhất thời, Bắc Bắc không biết nên hình dung tâm trạng mình như thế nào, lời cảm ơn vừa đến bên miệng, như thế nào cũng không nói ra được, về những chuyện khác, cô cũng không biết nên nói gì hơn.
...
Mẹ Chu và bà nội không phát hiện ra gì bất thường, tiếp tục nói chuyện với Bắc Bắc, vừa ăn vừa nói, vẫn không quên mắng chửi người nhà của cô, kêu cô sau này cách xa mấy người đó ra.
Nghe những lời ấm lòng này, Bắc Bắc cảm thấy rất vui.
. TruyenHD
Ăn đồ nướng xong, mọi người cũng không ở ngoài lâu, Bắc Bắc dẫn hai người về khách sạn, hỏi qua ý kiến của bà và mẹ, cô nói Trần Tĩnh đi thuê một phòng hai người.
Thuê phòng xong, Bắc Bắc mang hai người lên lầu "Bà nội, đêm nay khiến mọi người chịu khổ ở nơi này."
Bà nội Chu liếc cô, cười nói "Chịu khổ cái gì, bà nội không thể tới gặp cháu dâu à?"
Bắc Bắc sờ mũi, vội vàng đáp "Đương nhiên là được rồi."
Mẹ Chu ở bên gật đầu "Bắc Bắc còn quay về nghỉ ngơi sớm đi, mai mẹ và bà nội đến thăm con."
"Dạ."
Bắc Bắc dừng một chút, "Con đợi mọi người ngủ rồi sẽ về."
Hai người liếc nhua, nhìn Bắc Bắc gật đầu "Ừ, vậy chúng ta nói chuyện một lát, đã lâu rồi không gặp con, lúc trước bảo Chu Thịnh mang con về, nhưng mà tên nhóc thối bảo con rất bận."
Bắc Bắc xin lỗi cười cười "Xin lỗi, sau này nhất định con sẽ về nhà nhiều hơn."
"Được được."
Ba người cùng vào phòng, phòng Bắc Bắc cho hai người xem như là phòng cao cấp nhất của khách sạn, cho nên rất rộng, tầm nhìn cũng không tệ, cô mới đi đến cửa sổ sát đất thì nghe tiếng chuông cửa vang lên.
Bắc Bắc vội vàng đứng dậy đi tới cửa hỏi "Ai?"
Âm thanh của Chu Thịnh truyền đến "Là anh."

⬅ Trước Tiếp ➡