Trần Tĩnh ở bên cạnh không còn mặt mũi nhìn nghệ sĩ của mình, dáng vẻ nịnh nọt của em ấy quá mức rõ ràng.
Chu Thịnh lãnh đạm nhìn cô một cái, không nói chuyện.
Còn Lưu đạo bên cạnh không còn gì để nói.
"Không nói chuyện này nữa, nếu Bắc Bắc muốn làm sáng tỏ, thì cứ làm vậy đi, Lê Tiêu cậu cảm thấy như thế nào?"
"Ừ, để lâu ảnh hưởng không tốt." Bắc Bắc hiểu rõ nhưng xtin đồn này, bây giờ không làm sáng tỏ, sau này nếu nói cô và Lê Tiêu không có quan hệ gì, fans sẽ không tin tưởng. Rất nhiều fans có suy nghĩ giống nhau, nếu đã không có quan hệ với anh ta, vậy sao lúc đó không làm rõ.
Cho nên bất kể như thế nào, có ảnh hưởng gì, Bắc Bắc đều muốn làm sáng tỏ scandal này.
Sau khi trải qua bàn bạc, phòng làm việc Lê Tiêu sẽ đăng tin giải thích, nhân tiện đăng ảnh chụp của sáu người ra, cho fans hiểụ
Còn về Lê Tiêu tất nhiên sẽ chia sẻ lại tin Weibo của phòng làm việc, tiếp theo Bắc Bắc cũng chia sẻ, coi như là xong chuyện. Có nhiều nhân chứng như thế, cô cũng không sợ bị fans mắng chửi. Hơn nữa nếu chỉ có một mình cô bị mắng thì đêm nay cô cũng nhất quyết làm cho ra chuyện này.
Sau khi thống nhất kết quả, Bắc Bắc chỉ cần về phòng đợi tin giải thích của phòng làm việc Lê Tiêụ Cho nên cô cũng không muốn ở đây lâu, sau khi nhìn Trần Tĩnh và Chu Thịnh, cô nói muốn về phòng nghỉ ngơi.
"Lưu đạo, tôi xin phép về trước, xin lỗi vì đã gây ra phiền toái cho đoàn phim."
Lưu đạo không để ý phất tay "Không sao, cô giúp đoàn chúng ta quảng cáo miễn phí một lần rồi."
Bắc Bắc "..."
Lưu đạo cười khẽ, an ủi cô "Đừng nghĩ nhiều, buổi tối nghỉ ngơi sớm một chút, về những phát ngôn trên mạng đó đừng xem, ảnh hưởng tâm trạng, ngày mai cô và Tống Tuấn Phong còn có cảnh quay quan trọng."
Bắc Bắc sửng sốt, nhanh chóng gật đầu "Vâng."
Lưu đạo hài lòng gật đầu "Về phòng đi."
Bắc Bắc và Trần Tĩnh vừa rời đi, chị ấy cười như không cười nhìn Bắc Bắc, sờ cằm nói "Cố lên."
Bắc Bắc trợn tròn mắt "Chúng ta xuống lầu đi."
Phòng của cô ở dưới một lầụ
"Đi thôi, đợi lát nữa em nhớ chuyển tiếp Weibo, thuận tiện theo dõi Lê Tiêụ" Weibo của Bắc Bắc có rất ít người biết đến.
Bắc Bắc ừ ừ hai tiếng "Em nhớ rồi."
Trần Tĩnh cười, nhìn Bắc Bắc nói "Chị lo lắng tí em bận dỗ ai đó.... Lỡ như quên mất thì không tốt lắm."
Bắc Bắc "..."
Cô trừng mắt nhìn Trần Tĩnh, thì thầm "Yên tâm yên tâm."
"Ừ."
Hai người đi xuống lầu, ai về phòng nấy.
Bắc Bắc mới trở về phòng chưa đầy một phút, điện thoại còn chưa lấy ra bấm vào Weibo, Chu Thịnh đã gõ cửa.
Cô không chần chừ mở cửa, vừa chuẩn bị nói chuyện, Chu Thịnh đã đi vào, đóng cửa lại.
Bắc Bắc sửng sốt, kinh ngạc nhìn anh "Chụ.." Lời còn chưa nói ra khỏi miệng, Chu Thịnh đã duỗi tay nhéo cổ của Bắc Bắc, thay đổi tư thế, đè cô kên cửa hôn xuống, trước khi hôn anh còn bình tĩnh nói "Tạm thời đừng nói chuyện với anh."
Bắc Bắc "...."
Chu Thịnh hôn lên vị trí mẫn cảm ở tai cô, khiến chân Bắc Bắc mềm nhũn.
Cô vươn tay ôm lấy cổ Chu Thịnh, cảm nhận được hơi thở và nụ hôn của anh, thỉnh thoảng Chu Thịnh cắn nhẹ lên vành tai của cô, khiến cô suýt nữa chịu không nổi, mềm nhũn ra.