⬅ Trước Tiếp ➡
Lê Tiêu ngước lên nhìn Chu Thịnh. Đáy mắt hai người đàn ông tràn ngập mùi thuốc súng không có ai hiểụ
Vẫn là Lưu dạo hoàn hồn, gượng cười nhìn Chu Thịnh nói "Chu Tổng sao lại đến nhanh như vậy."
Chu Thịnh ừ một tiếng, thu mắt nói "Không nhanh."
Đối diện gương mặt tươi cười xấu hổ của Lưu đạo, anh câu môi nói "Đến chậm chút nữa, không chừng người đã chạy mất."
Lưu đạo "Hả??" Ông ta không hiểu ý Chu Thịnh, ngây ngốc hỏi "Người nào."
Chu Thịnh nhướng mày, liếc qua Bắc Bắc đang cúi đầu, cười lạnh, cuối cùng cũng không nói ra.
"Không có gì, mấy người đang bàn bạc tin tức lúc nãy?"
"Đúng vậy." Nhà sản xuất vội vàng kêu người mang cho Chu Thịnh cái ghế gấp, hỏi "Chu tổng cũng đã biết rồi, không biết với chuyện này có biện pháp nào giải quyết không?"
Nghe vậy, Chu Thịnh nhướng mày "Mọi người đã nghĩ ra được biện pháp gì rồi à?"
Người đại diện của Lê Tiêu lên tiếng, nói với Chu Thịnh "Giải thích rõ ràng là được, dù sao cũng là năm người ra ngoài chơi, lúc sau Lê Tiêu mới tham gia, chỉ là phía Lưu đạo có cách khác, dù gì Weibo kia chụp được rõ ràng mặt của Chu Thịnh cầm thú bông, còn đưa cái đó cho Bắc Bắc.
Anh ta phân tích, chỉ cần chuyện này thôi cũng đã đủ để fans lấy ra bàn tán.
Tại sao nguyên một đám người cũng nhau đi chơi, mà Lê Tiêu chỉ đưa thú bông cho mỗi Bắc Bắc, tại sao chỉ đưa cho mỗi Bắc Bắc, coi Thẩm Thanh và Trần Lam là không khí sao Đây là chỗ các fans chú ý nhất, cũng khó buông tha nhất, nhất định chuyện này sẽ luôn bị bàn tán.
Chu Thịnh nhướng mày, ồ một tiếng "Cho nên mọi người vẫn chưa thống nhất được ý kiến?"
"Đúng vậy." Người đại diện Lê Tiêu thở dài "Vẫn chưa quyết định được."
Nghe thấy vậy, Chu Thịnh cười lạnh, ánh mắt sắc bén nhìn về Lê Tiêu "Cậu nghĩ thế nào?"
Lê Tiêu ngập ngừng, nhìn Chu Thịnh đối diện, khẽ cười "Xem Bắc Bắc muốn như thế nào, có muốn làm rõ mọi chuyện không, hay để cho fans tự đoán.
"Tất nhiên là làm rõ ròi " Bắc Bắc lập tức nói, đối diện với vài ánh nhìn nghi ngờ của mọi người, cô nhỏ giọng nói "Làm rõ đi, tôi không muốn kiếm nhiệt từ ảnh đế Lê, cũng không muốn vì chuyện đó mà nổi tiếng."
Trầm mặc, Bắc Bắc nhìn sắc mặt của Chu Thịnh, nói thêm "Dù gì tôi cũng có bạn trai rồi, anh ấy sẽ tức giận."
Lúc này Bắc Bắc nói ra sự thật, ít nhất làm dịu cơn tức giận của Chu Thịnh, cũng kiếm cho mình đường sống.
Lời nói vừa dứt, Lưu đạo và phó đạo diễn, cũng như nhà sản xuất liền giống như gặp quỷ, trợn mắt nhìn Bắc Bắc "Cô có bạn trai?"
"Từ khi nào?"
"Tại sao lúc trước không nói?"
Bắc Bắc à một tiếng, có chút hoang mang "Mọi người cũng không hỏi, với lại đoàn phim cũng không nói là có bạn trai thì không thể tham gia mà, tôi nhớ không có quy định này?"
Mọi người "...."
Lưu đạo nhíu mày nhìn Bắc Bắc nói "Không phải, không phải cái này, mà là..." Ông đánh giá Bắc Bắc "Còn nhỏ vậy sao lại yêu đương rồi?"
Bắc Bắc "??? Tôi không nhỏ mà."
Lưu đạo câm nín, nói không nên lời.
Ông khóc không ra nước mắt nhìn Bắc Bắc giả thích "Ý của tôi là... Ánh mắt của ai lại tốt đến vậy."
Nghe thấy vậy, Bắc Bắc cười ra tiếng, cong môi nhìn mắt Chu Thịnh nói "Ánh mắt rất tốt đúng không?"

⬅ Trước Tiếp ➡