Anh di chuyển từ sau ra trước một chút, cuối cùng dừng lại trên đôi môi đỏ mọng của cô, hơi dùng sức cắn nhẹ lên môi, như đang trút hết cảm xúc của bản thân.
Bắc Bắc chỉ cảm thấy tim đập thình thịch, có chút khẩn trương.
Cô cảm thấy bay giờ Chu Thịnh như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.
Sự thật là Chu Thịnh cũng có suy nghĩ như vậy, chỉ là.... Vẫn chịu đựng nhịn xuống.
Hai người buông nhau ra, thanh âm của anh khàn khàn, trán của hai người dựa vào nhau, Chu Thịnh rũ mắt nhìn lông mi của Bắc Bắc, đột nhiên há miệng cắn lên chóp mũi của cô, thấp giọng hỏi "Chuyện buổi tối là như thế nào?"
Bắc Bắc run rẩy, vội vàng kể đầu đuôi câu chuyện cho Chu Thịnh nghe, tại sao mình và Lê Tiêu lại đứng chung với nhaụ
Sau khi nghe xong, Chu Thịnh hừ lạnh "Tại sao cậu ta lại đến chỗ em?"
Bắc Bắc im lặng, lắc đầu "Có thể là trùng hợp."
Chu Thịnh cắn cô một cái, trầm giọng nói "Ở đâu ra nhiều sự trùng hợp như vậy."
Nháy mắt Bắc Bắc cũng không nói, bởi vì cô không biết có phải là trùng hợp không, hay là anh ta cố ý.
"Con heo hồng kia đâu?"
"Em đưa cho Thẩm Thanh rồi, vốn dĩ chỉ muốn đi thử vận may thôi, Lê Tiêu đưa em còn bảo không lấy." Cô cười nịnh nọt, ôm lấy eo Chu Thịnh cọ cọ "Em chỉ nhận đồ của chồng em thôi."
Chu Thịnh ngạo kiều liếc cô "Đừng có chơi trò ngọt ngào với anh."
Bắc Bắc "... Em không có, tất cả đều là sự thật."
Chu Thịnh hừ lạnh, ôm lấy người đi qua ben kia, đặt Bắc Bắc ở bên giường, anh mới hỏi "Xem Weibo đi, chắc có thể chia sẻ rồi."
Bắc Bắc sửng sốt, vội vàng nói "Em biết rồi." Cô nhìn sắc mặt Chu Thịnh, an ủi "Chồng à, anh phải tin em."
Chu Thịnh nhìn cô "Chia sẻ Weibo đi."
Bắc Bắc chẹp miệng, vô cùng tủi thân nói "Vâng."
Tuy không phải lỗi của cô, nhưng phiền phức là do mình gây ra, dù có chết cô cũng phải giải quyết chuyện này.
Cô vừa vào Weibo, đã không thấy ít fans @, Bắc Bắc nhanh mắt liếc qua, sau đó tìm Weibo phòng làm việc của Lê Tiêu, chỉ là vừa mới nhìn, cô hơi chần chừ.
"Anh nói xem, hay là em không chuyển tiếp Weibo của phòng là việc, tự mình đăng lên sẽ tốt hơn không?" Cô hỏi Chu Thịnh.
Chu Thịnh ừ một tiếng, nhỏ giọng nói "Nếu không chia sẻ thì tự mình giải thích, lát nữa Triệu Manh Manh sẽ theo dõi Weibo của em."
"Hả?" Bắc Bắc ngạc nhiên nhìn anh "Anh nói cho bọn họ biết Weibo của em à?"
Lúc trước cô không nói tên Weibo của mình được, có lần Trần Tĩnh nói đăng kí, cô mới đăng kí một cái, những vẫn không dùng, fans cũng rất ít.
"Ừ."
Quả nhiên, một lúc sau Bắc Bắc thấy người theo dõi của mình tăng lên không ít, danh tiếng lại cao hơn lúc trước.
Cô suy nghĩ một lát, tắt từng cái một, chỉ để lại một cái cuối cùng.
"Em có cần theo dõi Lê Tiêu không?"
Chu Thịnh cười lạnh, không nói lời nào.
Bị Chu Thịnh nhìn chằm chằm, Bắc Bắc yên lặng thu tay, tạm thời chưa cần theo dõi Lê Tiêu, cô nhắn tin cho Trần Tĩnh, nói là mình sẽ đăng lên Weibo.
Cô không muốn chia sẻ lời giải thích của phòng làm việc Lê Tiêu, bởi vì Bắc Bắc cảm thấy, nếu không phải tự mình nói thì sẽ không rõ ràng, tuy cô không có phòng làm việc riêng, nhưng cô có công ty nha, hơn nữa cũng có Weibo, hoàn toàn có thể tự giải quyết.