Đầu lưỡi anh chống nhẹ vào bên má trong, bật cười khẽ một tiếng.
Không biết là vì bản thân quá nghe lời mà buồn cười hay vì đám ngu ngoài cửa mà buồn cười nữa.
“Đóng cửa. Cút.”
Giọng anh lạnh đến mức mang theo hơi tối sâụ
Vài gã ngoài cửa vội vàng đóng cửa cái rầm, tranh công
“Hiểu rồi hiểu rồi, bọn em không thấy gì hết Hoàn toàn không thấy anh quỳ dưới đất hôn chân chị dâu Hai người tiếp tục đi, bọn em đi ngay ”
“Hừ.” Bùi Kinh Hiệu rủa thấp một câụ
Anh ngước mắt lên nhìn nguyên nhân gây họa, cô vẫn đang chớp mắt nhìn anh, mặt ngây thơ vô tội như chẳng biết mình vừa làm anh mất hết mặt mũi.
“Còn dám nhìn anh kiểu đó.”
Anh giơ tay kéo cô xuống.
Đặt cô áp vào sofa, thân thể đè nhẹ lên, hơi thở anh rối loạn, ánh mắt nóng rẫy quét dọc từng nét trên mặt cô nan từ mày, đến sống mũi, rồi môi.
Đôi môi đỏ căng kia, đẹp đến mức như quả mọng ngọt muốn người ta cắn nát.
Anh không kìm được nữa, cúi xuống cắn lên đó.
Cô ưm vài tiếng, mềm oặt trong ngực anh, những âm thanh nhỏ mềm mại ấy càng khiến lửa trong người Bùi Kinh Hiệu bùng lên dữ dội.
Ngoài mùi hương thuộc về cô, còn có cả mùi rượu nơi đầu lưỡi.
“Yêu tinh nhỏ.”
“Bé ngoan, đừng cắn răng chặt thế.”
Cô uống rượu nên vô thức rất nghe lời, làm anh có thể chiếm lấy cô hoàn toàn.
Nụ hôn của anh càng lúc càng thành thạo, vừa cắn vừa mút, kéo cô chìm xuống cùng anh.
Tay anh từ vạt áo luồn vào, men lên trên đến khi chạm vào móc kim loại của áo trong.
Cổ họng anh trượt mạnh, hơi thở hỗn loạn.
Bọn con trai thường nói về cảm giác “mềm trắng thơm”, anh cũng rất muốn thử.
Không biết đã trôi qua bao lâụ
Có thể là năm phút.
Có thể là mười phút.
Đến khi cô chau mày, lòng bàn tay đặt lên ngực anh để đẩy ra.
Anh đang hưng quá mức, mắt toàn là bất mãn vì bị gián đoạn.
Anh túm lấy hai tay cô
“Ngoan, để anh hôn cho đã.”
Ngày hôm sau, Lê Tuế tỉnh dậy thì đầu đau như muốn nứt.
Cô mở mắt, hơi ngẩn người nhìn trần nhà trắng toát phía trên.
Ngồi dậy, cô nhận ra căn phòng này… không hề xa lạ.
Lần trước cô từng đến.
Là phòng của Bùi Kinh Hiệụ
Ký ức tối qua gần như rời rạc, nhưng lại toàn là những đoạn “ngọt đến ê răng”.
Vậy tối qua người đó từ đầu đến cuối đều là Bùi Kinh Hiệu… còn Thẩm Tinh Nhã chỉ là cô tưởng tượng ra?
Tim Lê Tuế như có ai đang dùng kim đâm từng nhát, đau đến nghẹt thở.
Hình ảnh Tinh Nhã hôn người đàn ông khác lại xẹt qua đầu cô.
Mũi cô cay xè, đầu đau hơn.
Tại sao?
Trong mắt cô, Tinh Nhã lần này có vẻ thật sự mê người đàn ông kia rồi.
Vậy cô phải tăng tốc thôi.
Phải nhanh, thật nhanh khiến Bùi Kinh Hiệu hoàn toàn sa vào cô.
Sau đó tìm một người đàn ông để ngɵạı tình với, khiến anh bị cắm sừng, giúp Tinh Nhã trả thù.
Rồi mới đến bước đưa ra điều kiện của mình.
Nhưng cô uống say như vậy tối qua, có lỡ nói gì không nên nói không?
Cô vén chăn xuống giường, đi được hai bước mới sững người, quần áo trên người đã bị thay, là bộ đồ ngủ nam anh đưa cô lần trước.
Anh thay cho cô?
Anh nhìn hết cả người cô rồi?
“Đồ khốn, đồ cặn bã ”
Cô nghiến răng nặn ra hai câu mắng.
Cô đúng là chủ quan.
Biết rõ người này thuộc dạng gì, vậy mà lại để bản thân say mềm trong tay anh.