Không biết tối qua tên cặn bã đó chiếm được bao nhiêu tiện nghi của cô nữa.
Lê Tuế cảm giác cả người mình đều dơ.
Cô tìm đồ của mình, cuối cùng thấy bộ váy xanh nhạt đang phấp phới ngoài ban công.
Thay quần áo xong đi xuống lầu, mùi thơm thức ăn lập tức xông vào mũi.
Tối qua đâu đâu cũng là sự xấu hổ, cô lại không chắc có nói hớ gì không.
Bùi Kinh Hiệu có nhận ra gì không?
Cô chỉ muốn làm như chưa từng có gì, lẳng lặng chuồn đi.
“Lại đây.”
Một giọng trầm, không cho phép từ chối truyền đến.
Không hiểu sao, cô lại ngoan ngoãn bước lại thật.
“Quần áo, anh thay cho em đúng không?”
Bùi Kinh Hiệu “Ừ.”
“Anh sao có thể làm vậy?”
Cô ngước mắt nhìn anh, đầy oan ức, giọng nhỏ như đang tố tội.
Bùi Kinh Hiệu thở dài, mặt toàn vẻ bất đắc dĩ, nhưng giọng thì lại cực kỳ... đáng ăn đập.
“Lỗi của anh. Anh không nên giúp em thay. Lẽ ra phải để em bốc mùi mà ngủ một đêm.”
“Nhưng anh vốn quá nhân từ, còn bịt mắt lại, chấp nhận bị chửi để giúp bạn gái thay đồ. Quả nhiên bị chửi thật.”
“Haiz người tốt chẳng bao giờ có kết cục tốt.”
Lê Tuế “...”
Miệng đàn ông, quỷ lừa người, ai tin nổi anh bịt mắt?
Đột nhiên anh khoanh tay nhìn cô, ánh mắt như đang nhìn xuyên qua cô.
Ánh mắt đó làm cô run lên.
Cô cúi đầu, hối hận vì sao tối qua lại để bản thân uống nhiều như vậy.
Nghe anh nói chuyện với bạn bè hôm qua, rõ ràng kế hoạch của cô rất thành công.
Anh tin rằng cô yêu anh, còn yêu đến mức muốn gặp ba mẹ anh.
Nếu tối qua cô đã lỡ nói hết, vậy mấy tháng trời cô dày công diễn trò chẳng phải đổ sông đổ biển?
“Thú nhận.”
Giọng anh có chút dữ nan giống như đang ghen.
Lê Tuế cúi đầu, thở dài thật sâụ
“Đúng như anh nghĩ đấy.”
“Em còn có tiết, đi trước đây.”
Cô xoay người định đi.
Bùi Kinh Hiệu “Thứ Bảy em có tiết gì?”
Anh lôi cô lại, ép cô vào mép bồn rửa.
Hai tay anh chống sang hai bên, vây chặt cả người cô bên trong, ánh mắt tỉ mỉ ngắm biểu cảm nhỏ xíu trên mặt cô.
Ngón tay nhéo nhéo má mềm của cô.
“Giờ thì nói, tối qua tại sao uống nhiều như vậy?”
Lê Tuế “Gì cơ?”
Thì ra anh bảo cô thú nhận là chuyện này?
Cô chớp mắt liên tục, thật sự mơ hồ.
Trong mắt anh, hành động chớp mắt đó nghĩa là cô đang giấu cảm xúc, sắp khóc đến nơi.
Anh xoa đầu cô, giọng lập tức mềm như nhung
“Ở bên anh mà không có cảm giác an toàn đến vậy sao?”
Lê Tuế “?”
“Tại anh quá ưu tú.”
“Anh biết em yêu anh nhiều lắm. Anh yêu em cũng chẳng ít hơn, nhớ chưa?”
Lê Tuế “?”
Cái gì thế này?
Tại sao anh càng nói càng giống như thích cô hơn?
Hóa ra tối qua cô không nói hớ?
Lời cô tỏ tình với Tinh Nhã, lại bị anh hiểu nhầm thành nói với anh?
Lê Tuế ngẩng đầu nhìn.
Bùi Kinh Hiệu nói tiếp
“Được rồi, anh không định mắng em. Chỉ là tối qua em uống rượu một mình ngoài kia, nguy hiểm lắm hiểu không? Nếu anh không tìm thấy em thì sao?”
“Sau này muốn uống thì uống ở nhà.”
“Em lúc say rất thật. Anh thích.”
Lê Tuế chớp mắt.
Trong đầu cô đột nhiên lóe lại vài hình ảnh tối qua.
Ví dụ như câu
“Anh hôn em đi.”
A A A chết mất thôi
“Nhưng nói luôn một câụ” Bùi Kinh Hiệu nghiêm túc.
“Em gọi anh gì cũng được. Nhưng không được gọi anh là Nhã Nhã. Nghe yếu ớt chết được.”
Lê Tuế “?”