⬅ Trước Tiếp ➡

Anh nhìn vào mắt cô, không hề do dự, như trả lời một điều vốn đã chắc chắn từ lâu
“Anh yêu em.”
“Hụ..hụ..”
Cô bật khóc thành tiếng, không lớn nhưng yếu ớt đến mức khiến người ta muốn ôm vào lòng bảo vệ.
Giọng cô run run, mềm mại đến nghẹn lại
“Anh nói dối...
Anh không hề thích em...”
Bùi Kinh Hiệu nắm lấy vành tai cô, giọng thấp
“Lại không có cảm giác an toàn nữa?”
“Anh biết anh giỏi, nhưng em cũng đâu kém.”
“Đừng khóc nữa, được không?”
Lê Tuế uống đến mức đầu óc choáng váng. Lúc này cô hoàn toàn không biết trước mặt mình là ai, chỉ vô thức coi anh thành Tinh Nhã, trút hết những ấm ức và cảm xúc bị đè nén bấy lâụ
Cô sụt sịt, đôi mắt đẹp long lanh nước, vừa tủi thân vừa cuốn hút đến mức khiến người ta muốn chìm vào.
“Vậy anh hôn em đi.”
Khóe môi Bùi Kinh Hiệu khẽ cong lên.
Trước đó còn nói tiến độ nhanh quá.
Uống rượu rồi mới chịu nói thật lòng.
Anh bóp nhẹ má cô, giọng đầy cưng chiều
“Đồ nhỏ chuyên nói dối.”
“Lúc nào anh hôn em, thật ra trong lòng em vui chết đi chứ gì?”
Anh vừa cúi xuống định hôn thì cô đưa tay ra, lắc lắc vài cái, giọng còn mang chút kiêu kiêu
“Hôn ở đây.”
Bùi Kinh Hiệu bật cười, kiểu nụ cười vừa lưu manh vừa bất đắc dĩ.
“Được.”
Anh nắm tay cô, đặt lên môi mình, hôn nhẹ lên đầu ngón tay.
Cô vừa động một cái, một đốt ngón tay liền trượt vào môi anh.
Toàn thân Bùi Kinh Hiệu run lên, như có dòng điện chạy dọc sống lưng.
Bình thường thì ngoan như mèo, uống rượu vào lại biết chơi kiểu này?
Cổ họng anh giật nhẹ, ánh mắt nóng rực, chờ xem cô còn làm gì tiếp nữa không.
Nhưng cô nhanh chóng rút tay về.
Anh hơi hụt hẫng, nhưng hơi thở thì đã loạn cả lên.
“Cảm cúm mới khỏi, em dám uống từng này rượu à?”
Đột nhiên cô đứng dậy, chân trần bước lên sofa, đưa một chân về phía anh.
“Chỗ này cũng muốn anh hôn.”
Bùi Kinh Hiệu “?”
Anh nghẹn cười.
“Em đang bảo anh hôn chân em đấy hả?”
Lê Tuế gật đầu rất mạnh, giọng lớn rõ ràng
“Không hôn là không thích em.”
Bùi Kinh Hiệu “...”
Anh ngước nhìn cô, giọng mềm xuống
“Ngoan, đổi chỗ khác.”
Lê Tuế lại lắc đầu, vành môi cong xuống như sắp khóc.
“Em muốn hôn ở đây.”
Bùi Kinh Hiệu liếc ra cửa.
Lúc vào gấp quá, anh chưa đóng cửa.
Anh thở dài trong lòng, nghiến răng
“Được. Để anh đóng cửa đã.”
“Em bảo đâu, anh hôn đó.”
Bạn gái anh không có cảm giác an toàn, sợ anh không thích mình, mới uống đến thành thế này.
Cô muốn gì, anh đều phải chiềụ
“Đừng đi.”
“Anh chỉ đóng cửa thôi.”
Cô lắc đầu, giọng nghẹn nghẹn
“Không được. Anh không được đi.”
“Anh phải hôn em trước.”
Bùi Kinh Hiệu “...”
Cô gái này bình thường ngoan ngoãn hiểu chuyện, chưa từng thấy một mặt thế này của cô.
Anh nhìn ra cửa.
Không có ai.
Chỉ hôn một cái.
Chắc chẳng ai nhìn thấy đâụ
Anh quỳ xuống đất.
Cô đứng trên sofa, từ trên nhìn xuống anh.
Chân cô đẹp thật nan trắng, thon, xương nhỏ gọn tinh tế.
Anh cúi đầu, nhẹ nhàng đặt môi lên mu bàn chân cô.
“Phụt...”
“Úi trời ơi Đại ca Bùi chơi lớn quá luôn ”
“Há há há há há ”
Tiếng cười nổ tung ngay ngoài cửa.
Bùi Kinh Hiệu ngẩng đầu, vài anh em đang từ cửa sổ nhìn vào.
Mà anh thì đang quỳ dưới đất... hôn chân bạn gái.
Anh cảm giác thể diện của mình vừa bị người ta ném xuống đất rồi chà xát qua lại mấy vòng.


⬅ Trước Tiếp ➡