Xoay người bỏ đi, nhưng chân mềm nhũn đến mức phải vịn tường mới không ngã quỵ.
Một nhân viên phục vụ bê rượu đi ngang thấy vậy
“Cô... cô ổn chứ?”
Lê Tuế thất thần, tiện tay giật lấy chai rượu đã khui, ngửa đầu uống mấy ngụm liền.
Vị cay nóng xộc thẳng lên mũi, làm cô sặc mấy tiếng, bước chân loạng choạng đi tiếp.
Nhân viên nhận ra cô nan người mà thiếu gia Bùi đưa đến nan liền mặc định ghi hóa đơn vào phòng 888 của anh.
Lê Tuế đẩy đại một phòng trống, lao vào.
Trong phòng tối om, cô ngồi bệt xuống sàn.
Trong đầu chỉ có cảnh vừa thấy ngoài hành lang nan cảnh khiến cô đau đớn đến mức muốn ngừng thở.
Tận mắt nhìn người mình thích hôn người khác...
Đó là cảm giác như có ai rút trái tim ra rồi nghiền nát nó từng chút một.
Vị trí trái tim như bị đâm xuyên, đau đến tê dại.
Chai rượu cay xè.
Đây là lần đầu cô uống rượụ
Khó uống đến mức này, vậy mà cô vẫn nốc như nước lã.
Nhưng tại sao uống rồi mà chẳng đỡ buồn chút nào?
Ngực vẫn nhói từng cơn.
Hay là cô uống chưa đủ?
Lê Tuế lại ngửa đầu, uống thêm mấy ngụm mạnh, căn phòng tối đen như nhuốm lạnh.
Cô cảm giác mình đang chìm trong một vực sâu băng giá, xung quanh toàn là bóng tối đặc quánh.
Lạnh.
Tối.
Đaụ
Cô gượng đứng dậy, lần mò sang sofa ngồi xuống, tiếp tục máy móc uống từng ngụm nặng trịch.
Chẳng mấy chốc chai rượu đã cạn hơn nửa.
Cô lấy điện thoại, ánh sáng màn hình rọi lên gương mặt nhỏ nhắn đầy đau lòng.
Cô mở tin nhắn ghim đầu tiên
Cậu đang ở đâu?
Hai phút trôi qua.
Không hồi âm.
Lê Tuế vẫn nhìn chằm chằm khung chat, như thể nhìn màn hình cũng có thể kéo Tinh Nhã về cạnh mình.
Đột nhiên màn hình sáng lên.
Tớ đang hẹn hò này, nhưng Tuế Tuế yên tâm Tớ không yêu đâu, chưa đồng ý với anh ấy Nhưng... lúc nãy tớ không nhịn được, để anh ấy hôn tớ rồi.
Đọc đến câu đó, nước mắt Lê Tuế lại ứa ra, rơi mãi không ngừng.
Bên phòng khác, Bùi Kinh Hiệu cứ nhìn điện thoại không ngừng.
Mười mấy phút rồi.
Đi vệ sinh gì lâu vậy?
Tin nhắn anh gửi nan Xong chưa? nan cũng chẳng được trả lời.
Anh đứng dậy ra ngoài hỏi mấy cô gái, ai cũng bảo trong nhà vệ sinh không có ai.
Lông mày anh nhíu chặt lại.
Anh gọi cho cô, chuông reo mãi đến khi cuộc gọi tự tắt mà vẫn không ai nghe.
Trái tim anh lập tức đập loạn lên.
Chỗ này phức tạp, lắm người xấụ
Nhỡ xảy ra chuyện thì sao?
Nhưng cô là người anh đưa vào.
Ai dám động vào chứ?
Anh gọi liên tục, chân bước ngày một nhanh.
Đến khi nghe thấy nhạc chuông quen thuộc ở hành lang, anh bám theo âm thanh đó, đứng trước một cánh cửa.
Anh đẩy cửa vào.
Trong phòng tối đen, chỉ có chút ánh sáng lọt từ hành lang vào, chiếu lên góc sofa nan nơi một cô gái đang cuộn mình ôm chai rượụ
“Em làm gì ở đây?”
Anh bật đèn.
Cô ôm chai rượu ngồi xếp bằng, mặt đỏ bừng, mắt đỏ hoe, mái tóc rối tung.
Lần đầu tiên anh thấy Lê Tuế như thế.
Giọng anh vô thức mềm lại.
“Em khóc ư?”
Lê Tuế như đến lúc này mới nhận ra có người cạnh mình.
Đôi mắt to ướt át nhìn anh, sống mũi cay xè.
“Anh... có yêu em không?”
Đôi mắt phủ sương ấy nghiêm túc một cách đau lòng, vô tình lại quyến rũ đến mức khiến người khác muốn tan chảy.
Bùi Kinh Hiệu ngồi xuống cạnh cô, định lấy chai rượu ra khỏi tay cô, nhưng cô ôm chặt không buông.