⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Hoài Chiêu không biết phải làm sao, không thể làm gì khác ngoài hỏi cô: "Em muốn nghe chuyện gì?"
Ừm, Mộ Kiều Nghiên nghiêm túc suy nghĩ.
Công chúa Bạch Tuyết, nàng tiên cá, vịt con xấu xí, cô đã được nghe ba mẹ kể rất nhiều truyện cổ tích.
Cô cũng không biết mình muốn nghe gì.
Vì vậy nói: "Gì cũng được, anh Tô kể cái gì thì em nghe cái đó."
Tô Hoài Chiêu suy nghĩ một lúc lâu, anh chưa bao giờ đọc truyện cổ tích, gần đây nhất mới đọc "Thần điêu hiệp lữ" của Kim Dung.
Tuy rằng có nhiều chữ anh không biết, nhưng vẫn có thể hiểu được nội dung đại khái.
Vì thế anh bắt đầu kể cho cô: "Có một chàng trai tên là Dương Quá, là một cô nhi.."
"Cô nhi là gì?"
"Cô nhi chính là người mà ba mẹ họ đều lên thiên đường, không có người thân nào khác."
"Ưm, hắn thật là đáng thương."
"Có một ngày, hắn gặp được huynh đệ kết nghĩa của ba hắn, tên là Quách Tĩnh, là một đại anh hùng.."
Anh vừa nhớ lại tình tiết trong truyện vừa từ từ kể cho cô nghe.
Nửa tiếng sau, bên cạnh truyền tới tiếng thở khe khẽ.
Tô Hoài Chiêu chắc chắn cô đã ngủ, thở phào nhẹ nhõm, kéo lại chăn cho cô rồi mới nhắm mắt ngủ.
Trải qua một đêm ngon giấc, sáng ngày hôm sau, Tô Hoài Chiêu bị tiếng động trong lòng mình đánh thức.
Anh cảm thấy có vật gì đó không ngừng chuyển động, còn có thứ nào đó đang bóp cậu em nhỏ của anh.
Chờ một chút! Nghiên Nghiên!
Anh lập tức tỉnh ngủ, vội vàng vén chăn lên.
Cảnh tượng trước mắt khiến anh cứng họng, kinh ngạc đến nỗi tròng mắt muốn rớt ra ngoài.
Mộ Kiều Nghiên đang nằm trên người anh, bàn tay nhỏ nhắn đang nắm lấy cậu em nhỏ của anh, bóp tới bóp lui.
Tô Hoài Chiêu không khỏi hít một ngụm khí lạnh.
"Nghiên Nghiên, em đang làm gì vậy?"
"Em đang tìm bí mật của anh Tô." Mộ Kiều Nghiên không ngẩng đầu lên đáp lại.
Nghe vậy, Tô Hoài Chiêu kinh hãi, mồ hôi chảy đầy người.
Tối hôm qua anh chỉ nói bừa một câu, không ngờ rằng cô bé này lại làm thật.
Ngay trước mắt, cậu em nhỏ hồng nhạt của anh đang bị cô cầm trong tay, mềm nhũn, tội nghiệp nhìn chủ nhân của mình.
Tô Hoài Chiêu không được tự nhiên ho khan hai tiếng, hỏi cô: "Vậy.. Vậy em tìm được chưa?"
"Tìm được rồi!" Mộ Kiều Nghiên vui sướng đáp lại.
Sau đó, cô nhéo cậu em nhỏ của anh một cái, nhỏ giọng nói: "Anh Tô, bí mật của anh là cái này sao? Em chưa có cái này."
Ừ, em buông tay trước đi."
"Vâng."
Mộ Kiều Nghiên nghe lời buông lỏng tay.
Nhưng ngay sau đó, động tác tiếp theo của cô làm Tô Hoài Chiêu giật mình.
Bỗng nhiên cô tự cởi quần lót của mình, để cho anh xem nơi mà cô dùng để đi tiểu: "Anh Tô, em đã nhìn thấy bí mật của anh rồi, vậy anh cũng nhìn bí mật của em đi."
Nơi đó của cô bé trắng nõn giống như bánh bao, Tô Hoài Chiêu mới chỉ liếc mắt nhìn một cái liền giống như bị điện giật vậy.
Anh nhanh chóng quay đầu đi, vội vã la lên: "Nghiên Nghiên, mau mặc quần lót vào!"
"Anh Tô, anh thật hung dữ ~"

⬅ Trước Tiếp ➡