⬅ Trước Tiếp ➡
Cậu em nhỏ của anh Tô.
Sau khi Mộ Kiều Nghiên bị thương, Tô Hoài Chiêu dường như thay đổi thành một người khác.
Mỗi ngày sau khi tan học, anh đều đứng đợi cô ở cửa, sau đó, hai người sẽ ăn cơm cùng nhau, anh làm bài tập còn cô chơi ở bên cạnh.
Mộ Kiều Nghiên khóc, anh liền dỗ.
Mộ Kiều Nghiên muốn ăn kẹo, anh liền lén người lớn mua cho cô.
Dần dần, tất cả mọi người đều nhìn ra sự thay đổi của anh.
Đôi khi Mộ Vân Sinh và Phương Toàn phải làm thêm giờ, chỉ cần gọi điện thoại cho nhà họ Tô thì không cần phải lo lắng điều gì.
Hôm nay, sau khi ăn cơm xong, hai người cùng chơi với nhau trong phòng, Tô Thiệu Lễ đẩy cửa bước vào, chuyển lời cho hai bạn nhỏ: "Nghiên Nghiên à, tối nay ngủ lại ở nhà ông có được không? Hôm nay mẹ cháu đi làm đến khuya mới trở về."
"Được ạ, ông Tô, cháu muốn ngủ cùng anh Tô." Mộ Kiều Nghiên vui vẻ vỗ tay.
Chuyện này..
Tô Thiệu Lễ trầm ngâm, dù sao cũng không phải anh em ruột, cháu trai ông thì không sao, chẳng qua ông lo lắng chuyện này đối với cô nhóc không được tốt cho lắm.
Đang suy nghĩ thì nghe thấy Tô Hoài Chiêu ở bên cạnh nói: "Ông nội, ông chỉ cần lấy thêm cho bọn cháu một cái chăn là được rồi."
Thấy cháu trai hiểu chuyện như vậy, Tô Thiệu Lễ liền yên tâm, ông gật đầu một cái, cười nói: "Vậy bây giờ ông đi lấy."
Vì vậy, tối hôm đó, lần đầu tiên Mộ Kiều Nghiên được ngủ cùng anh Tô mà mình thích nhất.
Cô nằm trên chiếc giường nhỏ của Tô Hoài Chiêu, cực kỳ hưng phấn, hai chân không ngừng đạp tới đạp lui.
"Anh Tô, anh đang làm gì vậy? Mau lên giường, nên đi ngủ thôi." Cô thúc giục.
"Em ngủ trước đi, anh đi tắm đã."
Mặc dù thời tiết cuối tháng mười không quá nóng, nhưng vừa nãy khi rửa mặt, rửa chân cho Mộ Kiều Nghiên, người anh đổ không ít mồ hôi, giờ phút này, anh thấy trên người mình có cảm giác dính dính, rất không thoải mái.
Nghe vậy, cô bé liền hiểu gật đầu: "Dạ."
Cô vùi vào trong chăn, thấy Tô Hoài Chiêu chuẩn bị ra khỏi cửa, lại không nhịn được nói thêm một câu: "Anh Tô, em cũng muốn đi."
"Không được, em không thể đi theo."
"Tại sao vậy?" Cô bé liên tục chớp mắt nhìn anh.
Tô Hoài Chiêu lớn hơn cô ba tuổi, đã biết loáng thoáng rất nhiều thứ.
Ví dụ như trên người con trai có rất nhiều nơi không giống con gái, khi con gái thay quần áo thì con trai không được nhìn, tương tự, khi nào con trai tắm thì con gái cũng không được nhìn.
Vì vậy, anh nói cho Mộ Kiều Nghiên: "Bởi vì trên cơ thể mỗi người đều có bí mật, những người khác không được xem."
"Tại sao vậy?" Cô vẫn không hiểu.
Thôi được rồi, chờ cô lớn lên sẽ hiểu.
Vì vậy Tô Hoài Chiêu cố gắng khuyên cô ở lại còn nói sẽ lập tức quay trở về, lúc này mới chạy thật nhanh ra khỏi cửa.
Nghĩ tới Nghiên Nghiên bé nhỏ trong phòng, anh tắm rất nhanh, không đến vài phút đã xong.
Thay một bộ quần áo ngủ ngủ mới rồi trở về phòng, chui vào chăn của mình, Tô Hoài Chiêu hỏi cô: "Bây giờ ngủ được chưa?"
"Chưa." Mộ kiều Nghiên lắc đầu, khuôn mặt nhỏ bé trở nên nghiêm túc, cô dịu dàng nói: "Anh Tô, anh vẫn chưa kể chuyện cho em nghe."

⬅ Trước Tiếp ➡