Mộ Kiều Nghiên mới bốn tuổi, còn chưa biết phân biệt được sự khác nhau giữa nóng nảy và trách cứ, nghe thấy giọng nói của anh Tô không dịu dàng như bình thường, cái miệng nhỏ nhắn không nhịn được muốn khóc.
Đêm qua mẹ không ngủ cùng cô, anh Tô còn hung dữ như vậy, hu hu ~
Tô Hoài Chiêu nhìn vẻ mặt muốn khóc của cô còn sợ hơn.
Nhỡ đâu ông nội nghe thấy, đi vào nhìn thấy bộ dáng bây giờ của bọn họ thì phải làm sao?!
Vì vậy anh vội vàng ôm cô vào lòng, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng vỗ lưng cô, nhẹ nhàng dụ dỗ nói: "Anh không hung dữ, chẳng qua là nơi để đi tiểu kia không thể tùy tiện cho người khác nhìn."
Cô bé vẫn có chút ấm ức, cô bĩu môi nói: "Nhưng mà, anh Tô không phải người khác."
"Haizz.."
Tô Hoài Chiêu bảy tuổi như một ông cụ non thở dài một cái.
Bây giờ cô vẫn còn nhỏ, anh phải nói với cô như thế nào đây?
Suy nghĩ một lúc lâu, anh đành phải nói: "Dù sao, anh Tô sẽ không lừa Nghiên Nghiên, em phải nhớ kỹ, trừ ba mẹ ra, không được để bất kỳ người nào nhìn thấy nơi bí mật của em, chờ đến khi em nào em lớn thì sẽ biết."
Nhìn bộ dáng nghiêm túc của anh Tô, Mộ Kiểu Nghiên khó hiểu gật gật đầu.
Cô muốn lớn lên thật nhanh nha.
Anh Tô, ăn kẹo.
Mặc dù không thể lớn nhanh được như ý nguyện nhưng Mộ Kiều Nghiên cũng đã lên tiểu học.
Đảo mắt một cái liền trôi qua một năm, cô đã cao lên không ít, cũng đã gầy đi khá nhiều, khuôn mặt tròn trịa lúc đầu đã lộ rõ chiếc cằm nhọn xinh xắn.
Thấy cô và Tô Hoài Chiêu dính lấy nhau từ sáng đến tối, Mộ Vân Sinh cùng Phương Toàn thương lượng với nhau, hay là để cô vào tiểu học sớm một chút, như vậy, hai đứa trẻ có thể vừa đi học vừa tan học cùng nhau.
Dù bây giờ Tô Hoài Chiêu còn nhỏ tuổi nhưng có thân hình cao lớn, đoán chừng không bao lâu nữa, khi con gái họ đi học sẽ không cần bọn họ đưa đón.
Mộ Kiều Nghiên nghe thấy mình có thể đi học cùng anh Tô liền thì vô cùng vui mừng.
Cô hết sức phấn khởi đi theo ba mẹ đến trung tâm thương mại mua quần áo mới, đổi cặp sách mới, đồ dùng học tập, sáng hôm sau liền mong chờ đứng ở trước cửa nhà họ Tô.
Tô Hoài Chiêu ăn điểm tâm xong đi ra, nhìn thấy một nhà ba người phía đối diện, khóe miệng khẽ cong lên.
"Chú Mộ, dì Phương, Nghiên Nghiên."
"Hoài Chiêu à, cháu đang chuẩn bị đi học sao? Vậy thì chúng ta đi cùng đi." Mộ Vân Sinh cười nói.
Vốn dĩ Tô Hoài Chiêu muốn mở miệng từ chối, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng mong chờ của Mộ Kiều Nghiên, suy nghĩ một chút lại nuốt trở lại.
"Được ạ, cảm ơn chú Mộ."
Lên xe, vợ chồng nhà họ Mộ ngồi phía trên, hai đứa trẻ ngồi ở phía sau.
Mặc dù ngồi ở ghế an toàn nhưng Mộ Kiều Nghiên lại không an phận chút nào.
Cô giơ cặp sách mới mua của mình cho Tô Hoài Chiêu xem.
"Anh Tô, cặp sách mới của em có đẹp không?"
"Đẹp."
"Đây là quyển sổ của em, anh xem đi."
Cô bé giơ quyển sổ da hồng tựa như báu vật của mình cho anh xem.
Tô Hoài Chiêu nhận lấy, lật vài trang rồi trả lại cho cô.