⬅ Trước Tiếp ➡
Cảm giác bị đánh ʍôиɠ lan khắp cơ thế, huyệt nhỏ vì bị kϊƈɦ thích mà kẹp chặt lại khiến Chu Đình Trạo khẽ hít vào một hơi, kɧօáϊ chí vì trả thù thành công, cô hít hít mũi: "Muốn, thao tôi đi."
Bị thao đến
khóc mà vẫn cầu thao, những giọt nước mắt chưa khô
còn giàn dụa trêи mặt, đúng là tiểu công chúa.
Đây là tiểu công chúa của anh.
Chu Đình Thạo tập trung
đâm rút, nghĩ thầm,
tiểu công chúa nhìn xem, dù em có chán ghét tôi, tôi cũng muốn cho em nhớ rõ lúc bị tôi thao em đã sung sướиɠ thế nào.
Trước mắt là một mảnh đen hỗn loạn, phảng phất như thể bị một tấm vải đen trùm kín người không kẽ hở, Tang Như cảm thấy đầu óc mình vẫn còn tỉnh táo, nhưng lại không sao mở
mắt ra nổi.
đang rơi xuống, rơi xuống không ngừng.
Đây hẳn là một cơn ác mộng, Tang Như nghĩ thầm.
Bên tai loáng thoáng nghe được âm thanh gì đó, tựa hồ từ một nơi xa xôi truyền tới, từ xa đến gần, âm thanh đó không biết từ lúc nào mà lại dần rõ ràng đến thế.
“Tang Như, Tang Như?”
Có người gọi tên cô…
Tang Như đột nhiên mở mắt, ngực phập phồng dữ dội, hơi thở cũng gấp gáp, không khí xuôi theo đó mà rót đến tứ chi, cả người lúc này bừng tỉnh trở lại.
Lịch Thần Phi hoảng sợ, cầm lấy tay cô vội vàng hỏi: “Làm sao vậy?”
Tang Như ngồi ngơ ngác một hồi lâu, lúc sau mới tỉnh táo hơn được một chút, nói: “Không sao.”
“Làm tớ sợ muốn chết,” Lịch Thần Phi vỗ vỗ ngực, “Không sao thì tốt, sắp vào lớp rồi, nhanh chuẩn bị đi.”
“Vào lớp?”
“Phải rồi, sắp đến tiết của lão Trịnh mà.” Lịch Thần Phi quay người lấy sách vở ra, rồi lại quay đầu nhìn cô, nói, “Cậu ngủ trưa thế nào mà ngủ đến ngốc luôn rồi.”
Vào lớp, ngủ trưa, lão Trịnh,….
Lão Trịnh là thầy giáo dạy toán thời cao trung của cô, cô cũng là cán bộ của môn này.
Câu này lâu rồi không nghe Lịch Thần Phi nói….
Khoan đã, Lịch Thần Phi!
Tang Như ʍôиɠ lung một hồi, càng nghĩ càng kinh hãi không khỏi đổ mồ hôi lạnh.
Lịch Thần Phi trước mặt để tóc ngắn, trêи người mặc đồng phục khác hẳn với dáng vẻ lần trước gặp lại của cô ấy. Trong lòng cô cuộn trào sóng lớn… Đây rõ ràng là dáng vẻ thời cao trung của Lịch Thần Phi.
Cao trung…
Tang Như cúi đầu nhìn chính mình, cô cũng mặc bộ đồng phục xanh trắng, trêи bàn chất đầy sách vở lần bài kiểm tra, xấp bài kiểm tra được một cuốn sách đè lên, gió từ ngoài cửa thổi vào, những tờ giấy va vào nhau vang lên tiếng xột xoạc.
Cô mới gặp lại họ cách đây vài tháng, nói đúng hơn, là gặp phiên bản trưởng thành của bọn họ.

Tang Như rơi vào trầm tư, không phải cô vẫn còn đang mơ đó chứ?
Lịch Phi Thần nhìn thấy thái độ nhìn quanh khác thường của cô, sau lại gục xuống bàn hệt như muốn tiếp tục ngủ, liền lại gần hỏi: “Không được thỏa mái hả?”
“Không có.” Tang Như rầu rĩ nói.
“Không thỏa mái thì cứ nói với tớ.” Lịch Thần Phi không yên tâm dặn dò, rồi quay sang tiếp tục chữa đề.
Bạn cùng bàn hôm nay quả thực có hơi bất thường, Lịch Thần Phi nghĩ.
Quả nhiên, lát sau lại thấy cô ngồi dậy, vô cùng ảo não vò đầu,
cô hỏi: “Chúng ta đang học năm mấy cao trung?”
Lịch Thần Phi:…

⬅ Trước Tiếp ➡