⬅ Trước Tiếp ➡
Đúng thật, ngốc luôn rồi.
“Cao tam đó tỷ à, hơn nữa còn sắp thi học kì một, cậu đã tỉnh hẳn
chưa đó?”
Tang Như mở bình nước uống một ngụm: “Tỉnh rồi.”
Này là chuyện gì đây!
Không phải cô đang làʍ ȶìиɦ, hưởng thụ
kɧօáϊ lạc cuộc đời
với Chu Đình Trạo sao? Sao tự nhiên lại quay về thời cao trung ngồi trong phòng học chữa đề thế này?
Lại còn là năm ba cao trung! Nếu cô không thể quay về hiện tại, thì chẳng phải lại phải thi đại học lần nữa sao?
….. Đệch!
Phải rồi Chu Đình Trạo…
Tang Như ngồi bàn thứ ba từ dưới đếm lên, Chu Đình Trạo trong ấn tượng của cô là người có vóc dáng rất cao lớn, vì vậy anh luôn ngồi ở bàn cuối.
Cô rướn cổ nhìn, chưa kịp nhìn ra thì đã nghe tiếng ai đó gọi tên cô.
“Tang Như.” Lão Trịnh vào lớp, “Tới phát bài ra giúp thầy.”
Gọi là Lão Trịnh nhưng thật ra thầy cũng chưa già, hiện tại chí ít cũng tầm bốn mấy tuổi nhưng lại không hề có bụng bia như những người đàn ông trung niên khác, đúng là hiếm thấy.
Về sau, Tang Như có đến thăm thầy, tuy tóc thầy ngày càng bạc nhiều hơn nhưng vẫn khỏe mạnh minh mẫn. Hỏi thầy làm cách nào mà duy trì sự trẻ trung như thế, thầy nửa đùa nửa thật nói, lúc ở cùng với mấy đứa, chỉ cần không bị mấy đứa làm cho tức chết thì thầy còn có thể trẻ thêm vài tuổi nữa.
Cô đi lên bục giảng, định đem bài kiểm tra xuống lần lượt phát cho từng người, thì bị ngăn lại, Lão Trịnh tay mở bình giữ nhiệt nói: “Gọi tên, tự lên lấy.”
Tang Như mừng thầm trong lòng, vừa vặn để cô có cơ hội nhận mặt mọi người, không hổ là thầy giáo yêu quý của cô!
“Có chia người ra đọc không ạ?”
Lạo Trịnh liếc mắt nhìn cô một cái: “Em cứ xem mà làm.”
Tang Như gật đầu, gọi tên từng người một lên lấy, cô không chia ra cho ai cả tự mình đọc hết, có bị ngốc mới chia ra ấy.
Mở ra một tờ, miệng nhanh hơn não gọi: “Chu Đình Trạo.”
Chờ đến lúc cô phản ứng lại, thì anh đã bước đến bục giảng.
Khó trách lúc nãy nhìn mãi mà không thấy, ra là anh ngồi ở bàn cuối cùng phía sau cô.
Anh rất cao. Năm ba cao trung đã cao hơn 1m8, vẻ mặt thản nhiên, đeo mắt kính đen, áp chế đi những đường nét sắc sảo trêи khuôn mặt mình. Đều là cùng một người, thế nên Tang Như cũng có thể phảng phất nhận ra nhiều nét giống nhau của anh bây giờ và anh của
sau này.
Hoặc
có khi, Tang Như nghĩ, Chu Đình Trạo cũng quay về quá khứ giống như mình?
“150 điểm.” Cô vừa nói vừa đưa bài kiểm tra cho anh.
Chu Đình Trạo đưa tay ra, giương mắt nhìn cô, Tang Như chân thành khen: “Cậu lợi hại lắm.”
Trọn 150 điểm.
Vẻ mặt lạnh nhạt của Chu Đình Trạo hơi thay đổi, Tang Như tóm lấy vẻ kinh ngạc ấy, rồi nở một nụ cười ngọt ngào với anh.
Tiếp theo lại đến lượt Tang Như kinh ngạc, bởi vì cô phát hiện…
Chu Đình Trạo thế mà lại đỏ mặt.
Tang Như cũng không phải là chưa thấy Chu Đình Trạo đỏ mặt bao giờ.

⬅ Trước Tiếp ➡