⬅ Trước Tiếp ➡
không có điểm dừng. Thế mà đương sự như cô lại chẳng hề hay biết, chủ yếu cũng là do lúc ấy cô chỉ biết cắm đầu vào học hành không quan tâm mấy chuyện bên ngoài. Cũng có thể là đã nghe phong phanh qua rồi, nhưng trong lòng không có anh nên
cũng không để tâm.
Dù sao Tang Như cũng chưa nhận được bức thư nào như thế, người như Chu Đình Trạo căn bản không thể có chuyện viết thư cho cô, chứ đừng nói đến là viết thư tình.
Anh chỉ biết nổ lực học
tập, gắng sức vươn về phía trước, rồi
tự mình chiếm lấy vị trí đứng đầu lớp.
Cho dù đây là câu chuyện mà mình là nhân vật chính, nhưng Tang Như cũng chỉ nghe qua thế thôi, nhìn gương mặt tuấn tú của Chu Đình Trạo, trong lòng
miễn cưỡng cũng
nổi lên
vài gợn sóng nhỏ
li ti.
-
Chu Đình Trạo kiên nhẫn
nhìn cô cọ một hồi lâu, cuối cùng mới lấy côn thịt ra, đẩy quần chữ "T" sang một bên, cắm vào.
Côn thịt cắm vào bên trong bị thịt mềm tham lam cắn nuốt, nhiệt tình giống hệt như chủ nhân của nó.
Lúc trước Tang Như gần
như cũng giống hệt
như bây giờ, là một tiểu công chúa, xinh đẹp, thông minh chỉ biết đứng trêи cao nhìn xuống, được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Vô cùng hiếu thắng làm gì cũng muốn tranh giành hơn thua.
Nhưng lúc này nhìn cô say sưa
ngồi trêи côn thịt của anh, chân ngoan ngoãn
mà quấn lấy
anh, vòng tay
ôm chặt cổ, yêu kiều thở dốc.
Chu Đình Trạo nhìn giọt nước mắt đang chực trào ra trong mắt Tang Như, thầm nghĩ, thế này rồi mà cô
vẫn còn chưa khóc.
Anh bóp lấy eo cô, côn thịt mạnh mẽ
đâm lên, chọc
sâu vào bên
trong.
"Ưm..." Tang Như ngẩng đầu lên, chiếc cổ xinh đẹp căng ra, tiếng rêи không thể kiềm nén được
mà bật ra khỏi môi.
Tốt lắm, lông mi ướt rồi.
Chu Đình Trạo phủ tay lên má cô, bàn tay xoa nhẹ trêи má
hai cái, rồi ngón cái cũng theo đó mà cọ trêи môi cô.
Môi
thật mềm, trừ trái tim
ra, thì nơi nào cũng mềm.
Chu Đình Trạo đổi sang ngón tay trỏ rồi cắm vào, không đợi cô kịp thích ứng đã bắt đầu khiêu khích đầu lưỡi. Trêu chọc đầu lưỡi đủ, đầu ngón tay lại
lượn lờ
dò xét
đâm vào sâu hơn.
Tang Như ngã người trong lòng anh, lúc này miệng dưới miệng trêи đều bị anh chặn lại, cảm giác căng đầy làm mỗi tế bào trêи cơ thể cô càng lúc càng mẫm cảm.
Chu Đình Trạo đặt tay lên eo

bắt đầu chậm rãi di chuyển, bóp bóp xoa xoa, hơi nóng
trong lòng bàn tay như có thể vừa thiêu đốt
không thể chạm đất.
Bày tay từ eo dời lên ngực cô, thân thể ngày càng run rẩy, cô ưỡn ngực lên, Chu Đình Trạo cũng thuận thế mà cúi đầu ngậm lấy.
Miệng Tang Như nức nỡ không rõ, ngón tay trong miệng đột nhiên bị rút ra, sau đó dời xuống nắm lấy eo
cô, Chu Đình Trạo ôm cả người cô đứng lên.
Không để cô kịp
thích
ứng, côn thịt trong tiểu huyệt
đã mạnh mẽ
đâm vào rút ra liên hồi.
"A... Không muốn... Từ bỏ." Tang Như bật khóc, thoải mái mà rêи rỉ ra tiếng, "Ưm thật sướиɠ... A...."
"Sướиɠ mà còn không muốn." Hô hấp của Chu Đình Trạo nặng nề, hung hăng đánh vào ʍôиɠ cô, trầm giọng hỏi, "Có muốn
không?"

⬅ Trước Tiếp ➡