thấy đau, Tang Như thuận thế đặt tay lên đùi, bắt gặp ánh mắt không chịu rời đi của Chu Đình Trạo, cô chọn mỉm cười nhướng mày
đáp lại.
Chỉ có điều cái nhướng màu này không chỉ đơn thuần là nhướng mày thôi, mà còn mang ý khiêu khích.
Sau đó Chu Đình Trạo cũng quay đầu đi tiếp chuyện với người khác, không nhìn cô nữa.
Lịch Thần Phi ở một bên chứng kiến màn liếc mắt của hai người, nhất thời thấy có chút kϊƈɦ động, quay sang kề
vào tai Tang Như nói: "Cậu xem có phải Tiết Lộ còn thích Chu Đình Trạo không?"
"Khoan đã." Tang Như quay đầu nhìn Lịch Thần Phi, nói: "Còn? Cô ấy trước kia thích Chu Đình Trạo sao?"
Lịch Thần Phi nhìn cô như sinh vật
ngoài hành tinh: "Bạn bè
cao trung ai cũng biết cả, lúc đó cậu làm gì mà không biết!"
Tang Như không kịp phản bác, cô
như tự độc thoại
nói: "Học chứ làm gì."
...
Phải rồi, cô đúng là học thật, mấy chuyện hóng hớt ăn dưa này, đến khi cô vào
đại học học ngành
truyền thông mới bắt đầu bị tiêm nhiễm
mấy
thói xấu.
Lịch Thần Phi đột nhiên quay sang,
ép sát hỏi: "Còn chuyện kia, cậu
có biết không?"
"Chuyện gì?"
"Chuyện Chu Đình Trạo thích cậu đó."
Tang Như: "?"
không thể tưởng tượng được: "Hả?"
Lịch Thần Phi vỗ đùi: "Cậu thế mà lại
không biết!"
Lịch Thần Phi không nhịn
không khỏi tò mò nhìn sang.
Có người hỏi: "Không biết cái gì?"
Lịch Thần Phi ấp úng, ánh mắt cầu cứu nhìn sang Tang Như.
"Không biết tôi và lớp trưởng làm chung một
công ty." Tang Như nói.
Chuyện này không chỉ khiến Lịch Thần Phi há hốc, mà cả nam lẫn nữ ở đây ai cũng sửng sốt.
Thần sắc cô lúc này lại vô cùng bình thản, nam chính được nhắc đến quay sang thoáng
gật đầu với cô, xem như chính thức chào hỏi.
Lí do năm đó Tang Như chán ghét Chu Đình Trạo dường như ai cũng biết.
Hai
giữa hai người luôn đem lại một
Oan gia ngõ hẹp, đến lúc đi làm rồi mà vẫn có thể tình cờ "đụng độ" làm việc chung một công ti. Không khí trong phòng
lúc này nhất thời như bị đóng băng.
Hai nhân vật chính của câu chuyện thoạt nhìn lại vô cùng bình thản.
"Quả thật là thế." Chu Đình Trạo lưu loát mở nắp chai rượu, nói: "Ngồi cả đi, ngồi xuống rồi nói chuyện."
Tang Như cười cười, mắt nhìn về phía người đàn ông đứng bên cạnh Chu Đình Trạo, nói: "Trần ca, bài hát vẫn còn đang đợi anh kìa."
"Phải, phải, phải, hát thôi! Hôm nay sẽ cho mọi người thưởng thức giọng hát của tôi!"
Không khí dần dần được khuấy động, uống rượu ca hát tám chuyện, Tang Như cũng uống mấy ly, trêи gương
mặt mơ màng có chút phớt hồng.
Cô chọc chọc Lịch Thần Phi, hỏi: "Ai nói?"
"Hả?" Lịch Thần Phi nhíu mày,
lập tức
phản ứng lại, rút kinh nghiệm nhỏ giọng nói, "Cậu hỏi
chuyện cậu ta thích cậu à... Tớ cũng nghe người khác nói thôi."
cậu ấy, không cẩn thận làm rơi cuốn sách trêи bàn, bên trong liền rơi ra một lá thư, trêи thư
có viết vài câu, nhìn qua y hệt một lá thư tình."
"Vốn cũng chẳng có gì, chỉ là mở đầu thư lại..." Lịch Thần Phi sờ sờ mũi nói, "Viết tên cậu."
Loại chuyện bái quái này, luôn là đề tài
truyền tai hấp dẫn thế nên cứ
một truyền mười, mười truyền trăm,