⬅ Trước Tiếp ➡
không đi.
Bạn bè lâu ngày gặp mặt, tâm sự với nhau tình hình gần đây, kể lại vài ba câu chuyện cũ, cũng không quên đùa giỡn
Tang Như có chút muốn chuồn về, nhưng bạn cùng bàn
thời cao trung cũng là bạn tốt hiện tại của cô Lịch Thần Phi cứ ôm cánh tay cô không buông, làm nũng nói: "Cậu đừng đi mà ~ người ta ở lại một mình ngại lắm."
Thấy Tang Như có chút lung lay, Lịch Thần Phi lại đến bên tai cô nhỏ giọng nói: "Chu Đình Trạo còn chưa đến mà, cậu không muốn gặp sao?"
"Chu Đình Trạo?" Tang Như sửng sốt một chút, trong trí nhớ xuất hiện
thường đeo mắt kính, tuy ngũ quan không thể nhớ rõ, nhưng hình như lại vừa vẹn trùng khớp
với
"Đúng rồi, họp lớp lần này do cậu ta
tổ chức đấy, lớp trưởng mà."
"Cậu ta tổ chức? Thế sao cậu ta lại không đến?"
"Cậu nên
bỏ thói quen lười hóng tin tức đi!" Lịch Thần Phi mở khung chat nhóm lớp, kéo lại đoạn tin nhắn phía trêи, đưa đến trước mặt cô.
"Chu Đình Trạo: Xin lỗi mọi người, ở công ti vẫn còn chút việc không đến dùng cơm cùng mọi người được, để chuộc tội tôi mời mọi người đi KTV."
Tang Như nhìn tên nhóm, phát hiện cô đúng là
đã tắt nhận thông báo tin nhắn mới của nhóm này từ lâu, "Ting" một tiếng, một tin nhắn mới được gửi đến, cô lướt lại tin nhắn mới nhất: "Có tin nhắn mới."
Là Tiết Lộ nhắn gửi vị trí quán KTV và nhắc tên
@Chu Đình Trạo.
"Chu Đình Trạo:Được, mười phút nữa xuất phát."
Chu Đình Trạo vẫn đến trễ hơn
Lúc đó Tang Như đang cầm micro hát, một màn này khiến bài hát của cô bị cắt ngang,
tình hình lúc này có chút lúng túng, cô ngây ngốc đứng một bên
cầm micro, suy nghĩ nên hát tiếp hay thôi.
Vừa đến đã phá hỏng màn trình diễn của cô, cho dù không nhớ nổi mặt mũi ra sao, như cảm giác chán ghét kia lại rất quen thuộc.
Đây là phả ứng đầu tiên của Tang Như.
lên đại học hoặc
ra ngoài xã hội
làm việc
sẽ có rất nhiều
thay đổi lớn, Tang Như nghĩ, Chu Đình Trạo không phải nữ sinh nhưng cũng thay đổi nhiều đó thôi.
đeo mắt kính chỉ biết
đọc sách, sau này đi làm rồi, tháo cặp
mắt kính dày cộm
ra, một thân
tây trang chỉnh tề, tay cầm ly rượu, dáng vẻ cụng ly này
thật sự... có chút đẹp mắt.
Bài hát tiếp theo vang lên, người đã chọn bài này lúc này vẫn còn đứng bên cạnh Chu Đình Trạo, nghe thấy bài hát của mình thì nhìn về phía cô vội vàng nói: "Của tôi, của tôi! Tang Như, cậu nhấn tạm dừng giúp tôi với."
Cô cảm nhận được ánh mắt của anh nhìn theo cô, rồi nhanh chóng dời đi, sau đó cô nghe Chu Đình Trạo nói: "Ngại quá tôi đến trễ, tự phạt ba ly."
uống chết anh đi.
Sự thật chứng minh Chu Đình Trạo bất tử, anh uống xong ly đầu tiên mọi người bắt đầu reo hò, uống xong ly thứ hai, Tiết Lộ ngăn tay anh lại, lắc lắc đầu.
Không nhìn lầm thì hình như Chu Đình Trạo đã khẽ cười một cái, tuy rằng rất nhẹ nhưng Tang Như vẫn thấy được, như muốn trấn an, rồi lại tiếp tục uống ly thứ ba.
không ngừng, Tang Như cũng theo đó mà vỗ tay vài cái.
Chu Đình Trạo nhìn
về phía cô, ánh mắt không dao động, vỗ đến khi tay bắt đầu

⬅ Trước Tiếp ➡