“Tôi có wechat của cô ấy rồi hahaaa! Cô ấy hình như cũng có ý với tôi! Người anh em nỗ lực thêm đi, lần này tôi thoát khỏi hội những người cô đơn rồi.”
“Cậu vừa mới chia tay chưa tới một tuần đấy.” Chu Đình Trạo trả lời, “Lát nữa gửi một phần tài liệu thu mua qua cho tôi.”
“…. Cậu lúc nào cũng chỉ biết đến công việc.”
Chu Đình Trạo tắt khung chat, kéo
cửa
xe xuống
rồi châm một điếu thuốc.
Rất nhanh tài liệu đã được gửi đến, đúng lúc này một chiếc xe thể thao đỏ đầy tao khí gầm rú đi qua chỗ anh.
Tiếng động cơ trêи xe nhỏ dần, cả bãi đỗ xe bỗng chốc lại chìm vào một khoảng yên lặng đến kỳ lạ.
Rõ ràng
Chu Đình Trạo như đã nghỉ ngơi đủ, cuối cùng cũng khởi động xe. Đèn xe sáng lên, cả bãi đậu xe
ồn ào trở lại.
Anh mở khung chat, đầu ngón tay gõ gõ vài cái
lên bàn phím.
“Lại đây.”
Qua vài giây, ngoài tiếng động cơ, và hô hấp của chính mình Chu Đình Trạo còn nghe được một âm thanh khác.
Sự tập trung vốn đã biến mất lúc suy nghĩ đến công việc, lúc này lại thần kì
hồi phục trở lại.
Tiếng giày cao gót nện trêи đất vang lên lúc xa lúc gần, Chu Đình Trạo tắt thuốc, kéo cửa xe lên.
Lúc sau, chủ nhân của tiếng giày cao gót gõ
"cộc" một tiếng
vào cửa xe.
Có người cố ý lặp đi lặp lại một động tác, chỉ vì muốn thấy cô cong eo, gõ vào cửa sổ tìm
anh.
Phả vào mặt cô là mùi thuốc lá nồng đượm, Tang Như lui về phía sau, nhíu mày nói: “Anh hút thuốc.”
“Lên xe.”
“Lần sau đi.” Tang Như nói.
Khói thuốc là thủ phạm lớn
làm
giảm bớt đi hào hứng
trong ȶìиɦ ɖu͙ƈ, tuy cô muốn cùng Chu Đình Trạo phát sinh chút chuyện, nhưng chắc chắn không phải hôm nay.
Tang Như nói lời tạm biệt, đột nhiên bị người trong xe giữ chặt lấy cổ tay trái, không kịp phòng bị tay trái đã bị kéo về phía sau, tay phải nắm lấy mép cửa sổ mới miễn cưỡng bình ổn được cơ thể.
Vừa đau lại vừa chật vật khiến cô không khỏi buồn bực. Tang Như qua ánh đèn mờ ảo trừng mắt với người trong xe: “Anh phát…”
Anh phát điên cái gì.
Vốn định nói câu này, nhưng lời đến miệng lại không thể nói lên thành câu.
Chu Đình Trạo chắc hôm nay
hết sức mà hôn xuống. Mùi thuốc lá như bày thiên la địa võng vây lấy cô, theo môi lưỡi chảy dọc vào tim.
Một nụ hôn quá mức cuồng nhiệt, tức giận còn chưa kịp thành hình trong cô trong phút chốc đã bị nuốt chửng không còn vết tích.
Anh rất ác liệt.
Tang Như dựa vào vai anh bất giác nghĩ.
Tiểu huyệt chậm rãi cọ cọ ma sát trêи chân anh, Chu Đình Trạo vẫn không phản ứng gì, tựa như người vừa rồi cuồng nhiệt hôn cô như muốn ăn vào bụng kia không phải là anh.
Nếu lúc ấy cô bỏ đi, thì có lẽ giờ phút này cô đang thỏa mái ngâm mình trong bồn tắm, chứ không phải như lúc này bị anh xấu xa hành hạ.
Chu Đình Trạo hôn cô qua cửa sổ còn chưa đủ, đợi đến lúc cô ngồi vào ghế phó lái lại đè gáy cô mạnh mẽ hôn một phen.
Lúc tách ra, Tang Như thở hổn hển, Chu Đình Trạo cắn lấy môi cô, hơi thở cũng nặng nề đi.
“Cô không muốn đi nữa rồi.” Anh nói.
“Vậy thì sao.”