Là không thể đi mới phải. Họ lại quấn lấy nhau vào khách sạn, quầy lễ tân ở khách sạn này quen thuộc họ đến nỗi mỗi lần đến đây thuê phòng, nhân viên không cần hỏi tự sắp xếp cho bọn họ ở cùng một phòng, còn tiện thể gửi tặng một nụ cười vô cùng chuyên nghiệp.
Có lẽ ít nhiều họ cũng có thể nhận ra vài
phần mờ ám, Tang Như vờ như không có việc gì, trong lòng lại nghĩ lần sau hay là cứ dẫn anh về nhà mình cho xong, nhưng rất nhanh sau đó cô không khỏi cảm thấy đầu óc mình hình như bị úng nước rồi.
Chu Đình Trạo theo phía sau cô, vẫn duy trì khoảng cách không gần không xa.
Thẻ phòng ở trong tay Tang Thư, đang định cắm thẻ vào khe công tắc điện thì phía sau một cỗ lực đột nhiên lại gần, khiến
thẻ phòng trong tay cô rơi xuống đất phát ra âm thanh "cạch" đầy
yếu ớt.
Bốn bề đen kịt không có lấy một ngọn gió, Chu Đình Trạo không còn duy trì khoảng cách, hô hấp cứ thế mà rót vào tai cô, vừa ướt át vừa cháy rực.
Tây trang bên ngoài thì lạnh, nhưng nhiệt độ cơ thể không biết vì sao lại rất cao, lòng bàn tay và lồng ngực nóng muốn bỏng da. Thắt lưng bị nắm chặt khiến cô vô thức co rúm người lại, người phía sau lại càng ép cô vào lồng ngực chặt hơn.
Bàn tay ôm thắt lưng cô của Chu Đình Trạo ấn xuống, Tang Như bất ngờ không kịp đề phòng đã bị anh bày ra tư thế chống tường vểnh ʍôиɠ, cơ hồ bên dưới ướt rồi.
Chu Đình Trạo nghe cô nhỏ giọng “Ưm” một tiếng, mang theo giọng mũi, vừa ái muội lại vừa đáng yêu. Tay phải xuôi theo thắt lưng lần vào trong váy, không gì cản trở, dễ dàng bọc lấy cặp ʍôиɠ căng mẩy.
Anh ngừng lại một lát, rồi đột nhiên hung hăn bóp mạnh vào ʍôиɠ thịt đầy đặn, miệng cắn tai cô, nói: “Không hẹn trước, mà cũng
mặc quần chữ "T"?” (*quần chữ T: quần lọt khe)
Âm thanh trầm thấp, lượn vòng bên tai cô, gợi tình muốn đòi mạng, Tang Như trong lòng thầm mắng người, ngoài miệng vẫn còn muốn nhẫn nhịn không rêи ra thành tiếng: “Mặc váy ôm, mặc kiểu quần khác lên đồ không đẹp.”
Chu Đình Trạo không chú tâm khẽ
“ Ừm” một tiếng, ngón tay theo đường may tinh tế, lướt qua khe ʍôиɠ đi đến miệng huyệt, xúc cảm như gần như xa khiến cô nhịn không được mà run rẩy.
“Ưm… Đi vào…”
“Ướt quá.” Chu Đình Trạo làm ngơ trước lời mời gọi của cô, tiếp tục ma sát ở bên ngoài, như đang âm thầm suy luận phán đoán.
“Lâu rồi không làm, anh không dạo đầu cũng đã ướt rồi.”
Tang Như run rẩy nói ra lời này, nghe thấy tiếng cười phớt lờ của Chu Đình Trạo.
“Ừm.” Anh tỏ vẻ phụ họa, giây tiếp theo cúi người kề sát phía sau lưng cô, ngón tay thon dài mạnh mẽ nhẹ gạt lớp vải đi, ɖâʍ thủy vì động tình tức khắc ướt đẫm ngón tay anh, lúc này cô cũng bất giác cong người cọ miệng huyệt lên ngón tay anh, trong chốc lát
miệng nhỏ ẩm ướt đã tham lam nuốt trọn
đốt ngón tay, Chu Đình Trạo giữ lấy cổ cô xoay người cô lại, ɭϊếʍ cả lỗ tai lẫn cổ của cô, nói: “Biết rồi, nó lớn rồi vào sẽ căng lắm.”