Tiếp ➡
Đợi e-mail cuối cùng được gửi đi, đồng hồ cũng vừa lúc điểm đúng 10 giờ 13 phút.
Tang Như không chút chậm trễ
tắt máy tính thu dọn lại đồ đạc chuẩn bị ra về, kế hoạch mới đã được thông qua, phần còn lại vẫn còn chờ vào mấy ý tưởng “tuyệt diệu” của bên A nữa thì mới có thể hoàn thành.
Nhưng hôm nay mấy ý tưởng “tuyệt diệu” này lại đến nhanh hơn mọi ngày một chút, âm báo e-mail mới vang lên cùng lúc với tiếng “Đinh”
thang máy mở.
Tang Như mở thư, trâu thật, tận ba cái option, mà cả ba đều bác bỏ ý tưởng ban đầu của cô.
Cô chưa vội trả lời, bước vào thang máy.
Công ti của cô có 38 tầng, tan tầm vào giờ này không chỉ có mỗi mình cô.
Bên trong thang máy là hai người đàn ông người mặc tây trang, chân mang giày da, nhìn qua vừa nhàn hạ vừa chỉnh tề.
Tang Như thoáng đảo tầm mắt, đứng phía trước đưa lưng lại với họ, đắn đo suy nghĩ nên trả lời e-mail ra làm sao.
Sợ sơ ý, cô lại đọc e-mail bên A vừa gửi qua một lần nữa.
Đây không phải lần đầu tiên Bùi Phong gặp Tang Như, mỗi lần gặp người phụ nữ này anh đều không tránh khỏi ngứa ngáy trong lòng. Dáng người rất chuẩn, gương mặt lại xinh đẹp, mùi hương trêи người cô không giống những mùi nước hoa thường thấy, hương thơm ấy cứ vờn nơi chóp mũi nhân lúc anh không phòng bị len lỏi sâu vào trong lòng anh.
Bùi Phong thu hồi vẻ mặt không tập trung của mình, lấy điện thoại gõ một dòng tin nhắn gửi Chu Đình Trạo.
“Gu
của tôi, có nên xông lên không?”
Chu Đình Trạo thản nhiên quét mắt qua bóng lưng trước mắt, nói: “Tùy cậu.”
“Hả?” Tang Như nhấn gửi e-mail, theo bản năng đáp một câu, nói xong câu này mới nhận ra câu nói kia không phải đang nói với mình, cô cười cười, lúng túng xin lỗi: “Thật ngại quá, nghe nhầm.”
“Không sao đâu.” Bùi Phong nhân cơ hội này thản nhiên đến đứng bên cạnh cô, thần sắc tự nhiên bắt chuyện: “Mấy lần về khuya hay gặp em, tầng mười sáu… em làm ở bộ phận quảng cáo à?
“Phải.”
“Vất vả thật.” Bùi Phong nhìn một bên sườn mặt của cô, trong lòng thầm tính toán phải làm thế nào để đường đường chính chính có được phương thức liên hệ của cô.
làm ở bộ phận đầu tư cũng thế mà.”
Bùi Phong sửng sốt một chút, sau đó vui vẻ hỏi: “Sao em biết?”
“Tôi
biết.” Tang Như nói.
Thang máy hôm nay
di chuyển nhanh hơn anh nghĩ, trước lúc cửa thang máy mở ra Bùi Phong tóm lấy thời cơ
cuối cùng hỏi: “Cần anh đưa em về không?”
Tang Như lắc lắc chìa khóa trêи tay nói: “Không cần đâu.”
Thang máy dừng lại.
“Có thể thêm Wechat không?”
Đuôi lông mày xinh đẹp của người phụ nữ nhếch lên, trái tim Bùi Phong không hiểu sao cũng theo đó mà rung rinh.
Cửa thang máy vừa mở ra, Chu Đình Trạo bước vòng qua bọn họ rồi đi ra ngoài.
“Có thể.” Anh nghe cô nói.
Chu Đình Trạo ngồi vào vào vị trí ghế lái, thật lâu vẫn
chưa khởi động xe.
Anh xoa mi tâm, thả lỏng thần kinh, trong đầu nghĩ đến đối thủ làm ăn khó chơi hôm nay, tiện thể nhớ lại màn “đọ sức” lúc tranh luận xem có chỗ nào sai sót hay không.
Nhưng rất nhanh anh phát hiện ra mình không thể nhớ ra điều gì cả.
Hiếm khi, mất tập trung như lúc này.

Tiếp ➡