⬅ Trước Tiếp ➡
“Nói đi? Rốt cuộc sao lại thế này?”
Hai người đều không nói lời nào, trong văn phòng không một tiếng động, nước trong ấm điện sôi ùng ục. Thời gian từng chút trôi qua, hai bé vẫn không chịu nói chuyện.
“Được, các em không nói, cô đành phải gọi người nhà các em.”
……
Trần Kính nhận được điện thoại của mẹ Đặng Vân khi anh đang ngủ vì hôm qua không nghỉ ngơi tốt. Anh lột áo khoác đanh che trên đầu, cầm di động, ấn nghe máy.
“Alo? Mẹ, con đây, sao vậy?”
Ngoài cửa sổ ánh nắng chói mắt vô cùng, Trần Kính đưa tay che mắt.
“Trần Kính, Triều Lộ cùng người khác đánh nhau. Cần người nhà lên trường một chuyến, con có rảnh không? Hiện tại mẹ không đi được."
Tô Triều Lộ là cháu gái bên ngoại của Trần Kính, chị của anh qua đời sớm, anh rể tra nam bỏ con gái lại rồi cùng tình nhân bỏ chạy. Đoạn thời gian đó Đặng Vân cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, vẫn là Trần Kính nói mình phụ trách đem bé nuôi lớn, Đặng Vân mới bình tĩnh. Tô Triều Lộ từ một tuổi đến bây giờ rất nhiều việc đều do Trần Kính thu xếp, vừa làm ba vừa làm mẹ cho bé.
Chờ Tô Triều Lộ lớn một chút, gara của Trần Kính cũng chậm rãi đi vào quỹ đạo, thời gian vội cho nên việc của Tô Triều Lộ vẫn luôn đều do Đặng vân quản, Trần Kính phụ trách đưa tiền cho bé đi học, lúc họp phụ huynh lại hoặc mang Tô Triều Lộ đi đều là Đặng Vân làm.
đọc tiểu thuyết ngôn tình giúp biết thêm được vốn từ linh hoạt cho bạn khả năng phân biệt sự vật sự việc tốt hơn và khiến bạn có thể nói chính xác suy nghĩ của mình, và trở nên rõ ràng thay vì mơ hồ mông lung khi chia sẻ suy nghĩa và ý kiến hoặc chỉ đơn giản là khi trò chuyện. Điều này tăng khả năng người khác thấu hiểu điều bạn muốn thể hiện, và đồng thời nó còn…Giúp bạn hiểu người khác. Đây là kỳ vọng mà hahatruyen mong muốn đen đến cho bạn.
Trần Kính hơi đau đầu.
“Mẹ, hiện tại con qua ngay, mẹ đừng lo.”
Đặng Vân tính tình mềm, bình thường sẽ không gấp gáp như vậy, đại khái tình thế xấu mới có thể có bộ dạng này.
Trần Kính đậu xe máy. Trong vườn trường, hai bên có cây phong cao lớn, cuối mùa thu, có chút lá cây đều ố vàng, trên cây lá xanh đang mọc.
Anh nhớ rõ Tô Triều Lộ học lớp 3.3, hình như giáo viên là Ôn Noãn? Trần Kính cười cười, mình vẫn quan tâm Tô Triều Lộ quá ít.
Bên kia Chu Đường bị nữ nhân lửa đạn phừng phừng dày vò, thanh âm nữ nhân này bén nhọn, quát to tạo nên âm thanh chói tai.
“Cô Chu, khẳng định là nó đánh trước, con tôi ngoan như vậy. Cô Chu, cô nhất định phải cho con tôi một cái công đạo.”
Nữ nhân ăn mặc tinh xảo, nhưng cái miệng lại không thể nào làm người ta thích, thậm chí làm người ta có chút chán ghét. Chu Đường còn chưa kịp trả lời cô ta thì người nọ như ái súng máy liếng thoắng không ngừng, phảng phất miệng như cò, liên tục bấm.
“Đứa bé không có ai nuôi dưỡng thì giáo dưỡng sao có thể tốt được? Cũng không nhìn xem, bộ dành quê mùa của nó.
Tô Triều Lộ nước mắt liên tục rơi, đôi mắt to toàn là nước mắt.

⬅ Trước Tiếp ➡