⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Kính đánh giá nữ nhân trước mắt một chút, cô vóc dáng nhỏ, mặc váy mang sức sống thanh xuân, rất khó nhận ra cô là người đã đi làm một năm.
“Em làm xong rồi, di động trả lại chỗ cũ. Em đi trước đây, nhớ nha, hôm nào em sẽ mời anh ăn cơm.”
Thanh âm cô dễ nghe, như tiếng chim hoàng oanh, thân ảnh màu xanh lục dần biến mất trong bóng tối.
“Chậc chậc chậc, anh Trần. Thật không nghĩ tới, không nghĩ tới, anh lại cho người ta số điện thoại? Có phải anh muốn tiến thêm một bước hay không?”
Tô Dương cầm theo ba hộp cơm đi tới.
"Gần đây mày sống có vẻ nhàn rỗi ha em? Nhiều thời gian bát quái quá hử? Anh từng giúp cô ấy nên người ta mời anh ăn một bữa cơm không phải rất bình thường sao?”
“Anh xác định? Không phải……có chút động tâm à?!”
“Mày suy nghĩ nhiều rồi em, một đứa con gái, có gì mà hứng thú?”
Đưa số WeChat, chỉ do cảm thấy cô gái nhỏ rất đơn thuần, hơn nữa anh từng giúp Chu Đường. Ánh mắt Chu Đường kỳ vọng quá cao, làm cho anh nhất thời mềm lòng, cho số WeChat. Hơn nữa lúc Tô Dương trêu đùa, làm Trần Kính cảm thấy có chút bực bội.
- ----
Tiểu kịch trường:
Chu Đường: Em không chê anh già, anh còn dám chê em nhỏ?
Trần Kính: Em không cảm thấy già rất có hương vị à? Ăn càng mlem hơn?
Chu Đường suy nghĩ một hồi,: Hình như vậy
Mẹ ruột: Uy uy uy, Đường Đường, đừng bị lão nam nhân lừa.
---
Cháu gái
Trong giờ học, những tán cây tùng thơm ngào ngạt ngoài cửa sổ theo gió, tiếng quạt cũ kỹ kêu cót két. Chu Đường đang sửa bài tập thì một cậu bé đột nhiên bước vào, thở hổn hển.
“Cô Chu, có chuyện rồi. Tô Triều Lộ đang đánh nhau với người khác!”
Cậu bé chảy rất nhiều mồ hôi, bộ đồng phục màu trắng xanh đầy mồ hôi, đến đầu tóc cũng ướt.
Chu Đường mới vừa tiếp nhận lớp này không lâu, không hiểu được tình huống thế nào, cô chỉ biết Tô Triều Lộ là một bé gái rất ít nói, hiền lành. Tại sao lại đánh nhau với người khác chứ?
Lúc cô tới nơi thì đã thành một mảnh hỗn độn. Trong phòng học bàn ghế đều bị dịch chuyển. Bé gái Tô Triều Lộ hai mắt hồng hồng, tóc hỗn độn, trên mặt một mảnh đen, hơn nữa dưới chân đều là sách vở bị xé nát.
Mà một bé trai khác trên mặt có vài đạo vết cào. Bé trai kia gia cảnh không tồi, ngày thường cha mẹ nhóc hay thăm hỏi Chu Đường, nhưng Chu Đường đối với sự tình này cũng không để ý, cô thích đối xử bình đẳng với mỗi đứa bé.
Trời ạ, đây là việc mà học sinh lớp 3 tiểu học có thể làm ra? Chu Đường chỉ có thể cảm thán, hiện tại con nít trưởng thành quá sớm.
Cô ngồi xổm an ủi Tô Triều Lộ.
“Đừng khóc nữa, nhé?”
Nói xong nhân tiện lau nước mắt cho bé.
Trên mặt cậu bé kia có vài vệt máu, Chu Đường lấy khăn giấy lau cho nhóc, động tác cô tuy ôn nhu nhưng ánh mắt vẫn lạnh nhạt, hai đứa nhỏ yên lặng cúi đầu không nói lời nào.
Cô phái lớp trưởng cùng ủy viên lao động dọn sạch chiến trường rồi đem hai người đưa tới văn phòng.
Trong văn phòng, đôi mắt hai bé giống con thỏ, ủy khuất, ánh mặt trời từ cửa chiếu qua lớp rèm càng làm hai bé có vẻ đáng thương.

⬅ Trước Tiếp ➡