Chu Đường không thể nhịn được nữa, cô nắm chặt cây bút đen trong tay, khớp xương trở nên trắng bệch, hai mắt cô sáng như đuốc.
“Bad Vương, bà nói mấy lời này cũng không giống người giáo dưỡng. Còn có, tôi cũng là người không có ai nuôi dưỡng, cho nên mời bà tôn trọng chúng tôi. Đừng cứ mở miệng một đứa con hoang, hai đứa con hoang. Bà cũng không cao quý hơn ai đâu!"
“Mày dám nói chuyện như vậy. Mày có tin ngày mai mày liền mất việc không? Chồng tao chính là trưởng huyện.”
“Bà Vương, lời này nói rất hay. Chồng bà không phải bộ trưởng bộ giáo dục còn có thể một tay che trời à? Xem ra, bà cũng làm việc này rất nhiều lần.”
Ngoài cửa truyền đến một thanh âm, thanh âm của nam nhân rất có cảm xúc, có chút trầm, nhưng câu chữ rõ ràng làm người nghe người thực thoải mái, giống thanh âm của radio điện.
Chu Đường không nghĩ tới ở trường học cư nhiên có thể nhìn thấy Trần Kính. Thoạt nhìn anh không giống người có con, hơn nữa rõ ràng anh đang hướng về phía Tô Triều Lộ. Tô Triều Lộ cũng không họ Trần, cô nhớ rõ người nhà Tô Triều Lộ gọi là Đặng vân.
Trần Kính nhìn biểu tình kinh ngạc của nữ nhân, giống như thấy quái thú, anh cảm thấy có chút buồn cười. Anh bước vài bước lớn liền đến trước mặt Chu Đường.
“Cô Chu, lại gặp mặt.”
Bé gái vừa thấy Trần Kính đến, liền giống chú chim thoát khỏi lồng sát, chạy nhanh tới. Trong nháy mắt bao nhiêu ủy khuất liền bùng nổ, Trần Kính ngồi xổm xuống, một tay tiếp được bé.
“Cậu nhỏ, con thật sự không phải vô duyên vô cớ đánh người, là nó mắng con trước.”
Cậu nhỏ? Thì ra là thế, Chu Đường thở phào, hóa ra chỉ là cậu nhỏ.
Vương thái thái nhìn thấy Tô Triều Lộ gia trưởng tới, liền một cái kính đi lên lý luận.
“Vị tiên sinh này, cậu vẫn nên cho con tôi một lời giải thích đi?”
“Bà không nghe được sao? Cháu ngoại tôi không có thói quen vô duyên vô cớ đánh người. Bà vẫn nên hỏi con trai bảo bối của bà trước đi? Khẳng định là thằng bé mắng chửi trước, Triều Lộ nhà ta sẽ không đánh người.”
Chu Đường thấy thời cơ vừa vặn tốt, cô nhìn về phía bà Vương.
“Bà Vương, tôi nghĩ bà cần quan tâm con cái hơn chứ không phải xảy ra vấn đề liền đổ tội cho người khác. Đứa nhỏ này tôi biết, thích trêu chọc để người khác chú ý, mà vì sao bé làm như vậy, tôi nghĩ người nhà hẳn là rất rõ ràng, kia còn không phải do ở nhà bé không được chú ý?”
Chu Đường cố gắng nói lý, lời lẽ hùng hồn. Ngoài cửa sổ ánh mặt trời sáng ngời, trên trán lông tơ mơ hồ có thể thấy. Anh một lúc lâu, không biết là nhìn cô hay là nghe cô nói. Tóm lại một cỗ cảm giác không thể miêu tả chậm rãi chồng chất. Trong ngực dâng lên một cỗ cảm xúc tràn đầy.
“Mày thì biết cái gì? Nha đầu chưa đủ lông đủ cánh, con tao tao vô cùng hiểu. Tụi tai không có thời gian chăm nó, còn không phải là vì kiếm tiền!”
“Mẹ, kỳ thật là con mắng nó trước, ta mắng nó là con hoang, là đứa không có ai muốn. Nó không để ý tới con, con liền nắm tóc nó, sau đó bọn con mới đánh nhau.”