⬅ Trước Tiếp ➡

tựa như năm tháng tĩnh lặng này.
Anh ta ngẩn người ra sau khi lấy lại tinh thần thì ho một tiếng rồi bước vào.
Anh ta tiện tay gạt vào bình hoa vừa cắm làm những cánh hoa rơi rụng lả tả khắp bàn.
Lúc đầu anh ta cứ nghĩ ít nhất Đàm Tri Nghi sẽ nhíu mày hoặc biểu hiện vẻ không vui nào khác, nhưng cô chỉ dịu dàng hỏi anh ta “Hôm nay tâm trạng không được tốt sao?” Thái độ gần như bao dung.
Mạnh Quản Nhạc cảm thấy một luồng khí nghẹn lại trong lồng ngực, không xuống được cũng không lên được.
Anh ta bực bội nói “Không phải”.
“Tôi muốn uống chè, cô đi nấu cho tôi.” Đàm Tri Nghi mỉm cười “Chè đậu đỏ trôi nước hay chè khoai lang?” “Đều không, tôi muốn mã thầy sương.” “Được.” Mạnh Quản Nhạc thỉnh thoảng kiếm chuyện với cô, cô đã quen rồi.
Chỉ cần chiều theo anh ta, anh ta lại như đấm vào bông gòn.
Không lâu sau lại lầm bầm chửi rủa rồi bỏ đi.
Trong mắt cô, đối xử với Mạnh Quản Nhạc, không ngoài bộ “Tâm lý học trẻ em” đó.
Đàm Tri Nghi bước ra khỏi phòng kính trong lòng vẫn có chút tiếc nuối.
Đó là cành hoa trà đỏ nở đẹp nhất.
Xuất phát từ sân bay trực thăng gần nhất.
Cánh quạt trực thăng quay tốc độ cao, tiếng “vù vù” không ngừng.
Đàm Tri Nghi nhìn những tòa nhà dưới đất ngày càng nhỏ, cho đến khi chỉ còn như những khối xếp hình trẻ con.
Bay một khoảng thời gian, trực thăng cuối cùng hạ cánh ổn định trên bãi đáp của du thuyền.
Đàm Tri Nghi nhìn chiếc du thuyền này một lần nữa cảm thán.
Xét về tài lực, cả nhà họ Đàm có phấn đấu cả đời cũng không thể sánh bằng nhà họ Mạnh.
“Đồ nhà quê.” Mạnh Quản Nhạc thấy ánh mắt cô đánh giá thì giễu cợt nói “Đây chỉ là một trong số những chiếc của anh cả thôi.
Nếu thấy những chiếc khác, cằm cô không rớt xuống đất mới lạ.” Đàm Tri Nghi gật đầu, tiền bạc trong mắt những người này đã sớm là thứ dễ dàng đạt được nhất.
Quản gia du thuyền gật đầu với hai người, nụ cười rất chuẩn mực “Chào mừng hai vị, xin mời đi lối này.” “Anh tôi đâu?” “Ngài Mạnh đang họp.” Mạnh Quản Nhạc bĩu môi, không thể hiểu nổi “Đi chơi mà cũng phải làm việc à.” Quản gia giới thiệu “Trên du thuyền được trang bị các thiết bị đua xe, golf, câu cá biển, lặn biển có thể sử dụng.
Còn khá lâu nữa mới đến bữa tối, hai vị quan tâm đến hoạt động nào?” Mạnh Quản Nhạc lập tức nói muốn đi câu cá.
Đang là khoảng hai, ba giờ chiều, trời hơi nắng, Đàm Tri Nghi không mấy hứng thú với việc câu cá.
Không biết có phải bị Mạnh Quản Nhạc nhìn thấu hay không, anh ta lại hống hách bắt cô đi cùng.
Đàm Tri Nghi trốn dưới ô che nắng, không mấy quan tâm đến tình hình cần câu trong tay.
Vận may cũng bình thường, cho đến khi mặt trời dần lặn xuống mặt biển, cô chỉ câu được một con cá mú nhỏ bằng nửa lòng bàn tay.
Suốt cả buổi chiều, Mạnh Quản Nhạc đều chế giễu Đàm Tri Nghi không câu được con nào.
Đàm Tri Nghi vốn đã phiền, khi Mạnh Quản Nhạc lại một lần nữa đắc ý, cô qua loa đáp “Vậy anh thật sự rất giỏi.” Mạnh Quản Nhạc hài lòng vỗ tay “Đương nhiên là giỏi hơn người không câu được rồi.
Cô luyện tập thêm đi, tôi đi tìm người khác chơi đây.” Đàm Tri Nghi mỉm cười nhìn anh ta đi xa.
Bên tai cuối cùng cũng được yên tĩnh.
Đàm Tri Nghi tiện tay ném cần câu quý giá của Mạnh Quản Nhạc sang một bên, ngẩng đầu lên lại thấy một


⬅ Trước Tiếp ➡