Chương 21
người đứng trên boong tầng hai.
Áo trắng quần đen, cánh tay tùy ý gác lên lan can, tay lỏng lẻo cầm một ly rượụ Áo sơ mi của anh bị gió biển thổi tung tạo nên những đường cong tự nhiên và phóng khoáng tăng thêm vào vài phần vẻ lãng tử.
Anh từ trên cao nhìn xuống cô, thờ ơ bình tĩnh, như vị thần nhìn xuống chúng sinh.
Ánh mắt Đàm Tri Nghi khẽ sáng lên.
Cô cười.
Ai nói là không câu được?
Đây chẳng phải là câu được con lớn rồi sao.
Đàm Tri Nghi lên boong tầng hai, Mạnh Duật đang tựa vào đó nhìn ra xa.
Mặt trời đỏ rực chiếu rọi mặt biển, sóng nước lấp lánh như một lớp vàng trôi nổi.
Bước đến bên cạnh anh, cô gọi một tiếng “Ngài Mạnh”.
Anh mới thu lại ánh mắt nhìn cô một cái, không mặn không nhạt đáp “Ừm”.
“Sao ngài Mạnh lại đứng đây hóng gió, không chơi bài với Cố thiếu gia và mọi người sao?” “Thua một ván rồi.” Đàm Tri Nghi nhớ lại lần trước trên bàn bài, nghe anh nói “Vận may luôn rất tệ”.
Cô cười, không đáp lời.
Viên đá lạnh khẽ lắc lư trong ly, trong gió cũng hòa lẫn thêm vài phần hương vị whisky say lòng người.
Tay anh rất lớn, ngón cái và ngón giữa dễ dàng cầm chiếc ly kiểu cổ điển đó, ngón trỏ khẽ gõ lên thành ly.
Ly rượu áp sát môi, anh nhấp một ngụm.
Có lẽ vì đi chơi, anh ăn mặc không trang trọng như những lần gặp trước.
Áo sơ mi mở hai cúc, tay áo xắn lên, để lộ một phần cánh tay với những đường nét khỏe khoắn.
Khi rượu nuốt xuống họng, yết hầu anh lên xuống, vô cùng gợi cảm.
Mạnh Duật tùy tay đưa ly rượu về phía cô “Sao, muốn uống à?” Đàm Tri Nghi không trả lời, đối diện với ánh mắt anh.
Cô dựa vào tay anh uống một ngụm whisky trong ly ấy.
Từ lúc tiến sát lại gần đến lúc tách ra chỉ mất vài giây, nhưng sự thân mật lại như thể là hành động nhỏ thường ngày giữa bọn họ.
Cực kỳ quen thuộc.
Mạnh Duật ác ý, cố tình vạch trần.
“Em dâu công khai như vậy, không sợ người khác biết sao?” Chiếc ly kiểu cổ điển làm bằng pha lê, độ trong suốt và độ bóng đều là hàng thượng hạng.
Thân ly trong suốt lấp lánh, miệng ly để lại một vết son môi, công bố “tội ác” của cô.
Lông mày cô khẽ nhíu lại, mi mắt run rẩy, giống như một chú thỏ nhỏ kinh hãi.
Khi nhìn anh, vẻ đáng thương không thể diễn tả bằng lời.
“Ngài Mạnh giữ bí mật cho tôi nhé.” Một giọt rượu chưa khô trên môi Đàm Tri Nghi.
Đầu ngón tay Mạnh Duật nhẹ nhàng vuốt qua, lướt qua cằm rồi cổ cô, cuối cùng là miết màu son trên môi cô lên xương quai xanh của cô.
“Phí bịt miệng của tôi rất đắt, Đàm tiểu thư.” Mạnh Duật chậm rãi thu tay lại.
Đàm Tri Nghi nghiêng đầu, một bên má khé áp vào bàn tay anh đang từ từ rút về.
Giống như quyến luyến níu giữ.
Cảm giác mềm mại tinh tế còn vương lại trên đầu ngón tay, anh lẳng lặng xoa nhẹ một cái rồi ngẩng đầu uống cạn phần rượu còn lại trong ly.
Trên mặt biển chỉ còn lại nửa vầng hồng nhật.
Ráng chiều như bị đốt cháy, làm nhòa đi ranh giới giữa biển và trời.
Theo tiếng kêu ngân vang vọng sâu thẳm, một cái bóng khổng lồ đột nhiên phá mặt nước lao lên.
Cá voi vọt lên khỏi mặt biển, tạo thành một đường cong tuyệt đẹp.
Khi rơi xuống tạo thành bọt sóng trắng xoá.
Dưới ánh hoàng hôn, trông như những mảnh vàng bắn ra khắp nơi.
Giây tiếp theo lại xuất hiện một bóng dáng khác nổi lên rồi chìm