Chương 19
đến khi cô lại xòe bàn tay ra đặt nó lại dưới ngón tay anh, lúc này anh mới tiếp tục chầm chậm viết nốt mấy con số còn lại.
Chữ số cuối cùng là “9”, nét dọc kéo ra, nhưng đầu ngón tay anh lại quay về lòng bàn tay cô, khẽ chấm nhẹ một cái.
“Nhớ chưa, lần sau sẽ không có cơ hội này đâụ” Đàm Tri Nghi ngoan ngoãn gật đầu, vừa định mở lời thì cửa đã bị gõ từ bên ngoài “Mạnh tổng, cuộc họp video với Thụy Phong sẽ bắt đầu sau mười phút nữa.” Ánh mắt Đàm Tri Nghi dịu dàng, tỏ vẻ hiểu chuyện “Không làm phiền công việc của ngài, tôi xin phép đi trước.” “Đi đi.” Bàn tay cô đang đặt trên đùi anh chống nhẹ xuống một cái, cảm nhận được sự căng cứng của cơ bắp dưới lớp vải.
Cô như không hề hay biết, xoay người bước ra ngoài.
Tà váy mềm mại cọ xát vào ống quần tây.
Trước khi bước ra khỏi cửa, Đàm Tri Nghi bỗng nhiên quay người lại.
Cơn gió lùa qua thổi tung mái tóc cô, lướt tới bên người cô mang theo một làn hương hoa trà nhàn nhạt trên người cô, rồi lại nhẹ nhàng phảng phất đến cạnh anh.
Nụ cười cô đọng lại nơi khóe mắt long lanh “Ngài Mạnh, tạm biệt.” Cô đi ngang qua nhóm bảo vệ bên ngoài, trở lại hành lang tĩnh lặng.
Tiếng giày cao gót giẫm trên gạch lát sàn, vang vọng trong không gian trống trải này.
Ở nơi không người, thần sắc cô lạnh lùng trở lại, nụ cười vài giây trước đã tan biến không dấu vết.
Đàm Tri Nghi trở về hậu trường, tìm thấy điện thoại trong ngăn kéo bàn trang điểm.
Mặt cô không biểu cảm nhập một dãy số để lưu lại, trong mục tên người liên hệ gõ xuống mấy chữ “Ông trùm tư bản Yến Thành”.
Rồi gửi một tin nhắn “Chào ngài Mạnh, tôi là Đàm Tri Nghi.” Tin nhắn này như đá chìm đáy biển.
Mỗi khi Đàm Tri Nghi mở hộp thoại tin nhắn với Mạnh Duật, cô chỉ thấy một tin nhắn cô đơn của chính mình gửi đi trên màn hình.
Với thân phận của Mạnh Duật, nếu không muốn cho cô cách thức liên lạc, hoàn toàn không cần phải vòng vo càng không cần phải cho cô một số điện thoại giả để đối phó.
Vì vậy, khả năng cao là anh không muốn trả lời.
Mấy ngày nay Mạnh Quản Nhạc không có nhà, Đàm Tri Nghi cũng được yên tĩnh hơn nhiềụ Lúc này, cô đang nhàn nhã cắm hoa trong phòng kính.
Đàm Tri Nghi cắt một cành tuyết liễu, nghe thấy quản gia gõ cửa phòng kính, cô dời tầm mắt khỏi màn hình tin nhắn tắt điện thoại.
“Trợ lý của ngài Mạnh gọi điện, mời cậu chủ nhỏ và cô tham gia chuyến đi du thuyền vào ngày kia.” Cô hơi sững sờ sau đó khẽ mỉm cười.
“Tôi biết rồi, cảm ơn.” Tiếng bước chân quản gia đi xa.
Đàm Tri Nghi ngồi giữa một căn phòng đầy hoa tươi, ánh nắng chan hòa đổ xuống người cô.
Dưới hiệu ứng Tyndall , cảnh tượng đẹp đến không thực.
Là hiện tượng ánh sáng bị tán xạ khi đi qua một hệ keo hoặc dung dịch có các hạt rất nhỏ nhưng không tan hoàn toàn.
Nhờ sự tán xạ này, ta có thể nhìn thấy đường đi của chùm sáng.
Cô khẽ ngân nga một bài hát tiếng Quảng Đông, giai điệu rất nhẹ nhàng.
“Nhưng thế giới có một thời hạn, đi xuyên qua quỹ đạo đêm khuya, lãng mạn phải là ngẫu hứng.” Vốn luôn thích cắm hoa kết hợp màu sắc nhạt, lúc này lại tiện tay cắt một cành hoa trà đỏ cho vào bình.
Tất cả đều cho thấy tâm trạng cô lúc này rất tốt.
Khi Mạnh Quản Nhạc bước tới, anh ta thấy chính là cảnh tượng an yên