Chia Tay Đi, Bà Xã
Chương 22
⬅ Trước Tiếp ➡
Dường như bị câu hỏi của cô làm cho mất hứng, hắn rút tay ra khỏi lưng cô, chống lên hai bên lan can, ghé môi sát vào tai cô, lạnh lùng gắn từng chữ.
"Tôi muốn, tôi chẳng muốn gì ở cô cả. Riêng cô, có cho không tôi cũng phải xem tâm trạng có tốt hay không rồi mới nhận, có thể muốn cô làm gì được. Nói cho cô biết, tôi không hài lòng với sự cầu xin của cô. Mảnh đất đó, nếu muốn có thì cô nghĩ cách khác đi."
Cô ấm ức đến mức sắp khóc lên, bị hắn ác ý trêu đùa, ép phải cầu xin. Đến khi mở miệng nói ra lời cầu xin hèn mọn thì hắn lại hờ hững buông một câu không hài lòng. Hắn đâu biết được một người cao ngạo như cô cần gom góp biết bao nhiêu dũng khí mới có thể nói ra những lời trái với bản tính của mình như vậy.
 áo khoác cho vợ cũng mất hút luôn. Thì ra là trốn ngoài ban công thân mật.
 "Đùa giỡn tôi như vậy, anh vui lắm sao?"
Hắn không để ý cười cười, vui vẻ nhìn cô không thể khống chế cảm xúc. Làm cho cô phải khóc, làm cho cô đau khổ, trở nên hèn mọn, ti tiện, nhưng vẫn không đạt được mục đích. Đó là những gì có thể mang đến cho hắn khoái cảm chinh phục không gì sánh nổi.
"Vui chứ, nhìn cô đau khổ như vậy, tôi rất vui. Ai bảo cô là người đàn bà mà tôi hận nhất trên đời chứ."
Cô không ngờ, vừa ra khỏi tầm mắt ông, hắn đã lại đối xử với cô như vậy. Hiện tại, cô đã không còn biết tiếp theo mình phải làm gì, mọi thứ trong đầu đều rối như một mớ bòng bong.
"Thật ra tôi vẫn luôn thấy cô rất giỏi lừa dối ông nội tôi, dỗ cho ông vui vẻ. Cô có thể chạy đến nhờ ông giúp xem, dù sao, cô chỉ cần xin xỏ vài câu, kiểu gì ông cũng đồng ý giúp, cháu dâu thân yêu của ông cơ mà.. Nếu cô đủ bản lĩnh để ông nói giúp cô, thì lời của ông, tôi nhất định nghe."
Cô hiểu, hắn đang mỉa mai cô. Trong ấn tượng của hẳn, cô chỉ luôn luôn dùng ông để khống chế hắn, hòng đạt được mục đích của mình. Xong xuôi mọi chuyện lại đổ tại ý muốn của ông. Chuyện kết hôn cũng như vậy. Chuyện về đây ngày hôm nay cũng vậy. Nên mảnh đất kia, cô cứ đi tìm ông mà cầu xin!
Một lần nữa, cô cúi đầu xuống. Cô làm sao có thể chạy đến  bên cạnh người ông hiền lành thương con yêu cháu đó, để xin ông nói với cháu trai ông cho cô một mảnh đất được. Là một mảnh đất, chứ không phải một bao đất trồng cây, để muốn cho ai thì cho, không cần suy nghĩ.
"Sao? Cô đừng nói với tôi là không dám gặp ông để xin nhé.
Đừng nói một mảnh đất nho nhỏ, đến vị trí con dâu nhà họ Lục ông còn có thể cho cô cơ mà. Kể ra cô cũng giỏi thật, cho ông dùng loại bùa mê thuốc lú gì, để ông thật sự coi cô như con cháu trong nhà, lúc nào cũng nghĩ đến cô."
Lúc đó ở trong nhà, phòng ăn chỉ còn hai người yên ắng đến lạ thường, chỉ có tiếng bát đũa va vào nhau lạch cạch. Ông nhìn cháu trai thứ hai không mấy thân thiết, chỉ hỏi vài câu về công việc cho có lệ, hắn cũng có lệ mà đáp lại. Rồi không ai nói với ai câu nào cho tới khi ăn xong.
"Ông, cháu ăn xong rồi, xin phép về phòng."
Nói xong một câu, hắn vưa nhổm dậy định đứng lên đã bị ông trừng mắt đến mức lúng túng ngồi nguyên tại chỗ. Nhai nuốt xong mấy miếng cuối cùng, ông mới buông bát, thong thả nói.
"Ăn xong không về phòng, lên giường ngay được. Ăn xong phải ra ngoài uống trà, tản bộ. Đi, ra phòng khách uống trà với ông."
 Ông cũng có chút lo lắng cho cháu trai và cháu dâu mãi không trở lại, nhưng cahức vợ chồng son cần không gian riêng để bồi đắp tình cảm, làm gì có chỗ cho ông già như ông xen vào. Không có cháu trai cháu dâu, ông đành lôi cháu trai còn lại ra ngoài cùng uống trà. Tuy rằng không thích thẳng cháu này lắm, vì mẹ nó một phần, vì dáng điệu cà lơ phất phơ của nó một phần. Nhưng ông không muốn uống trà một mình. Rất nhàm chán.
Hai ông cháu đi ra phòng khách, theo thói quen của ông, trên bàn thủy tinh có một ấm nước trà pha sẵn còn đang tỏa ra hơi nóng. Huy cầm ấm trà lên, tráng chén, rồi rót cho hai ông cháu mỗi người một chén.
Không hẹn mà gặp, ánh mắt hai người cùng lơ đãng nhìn ra phía ngoài ban công, và đều vội vàng thu về.
Ngoài ban công không bật đèn nên nhìn không mấy rõ ràng, chỉ thấy thân thể nhỏ xinh của cô gái bị ép giữa lồng ngực dày rộng của người đàn ông và lan can lạnh lẽo. Không biết cô nói gì mà Hoàng cúi đầu xuống, mãi sau không thấy ngẩng lên.
Hai ông cháu nhìn thẳng vào mắt nhau, vừa nhìn đã hiểu người kia đang nghĩ đúng điều mình đang nghĩ: Hoàng và Tâm đang hôn nhau.
Cả hai ông cháu lại cùng không nhịn được gật gù. Thì ra là vậy, Tâm đi nghe điện thoại mãi không quay lại, Hoàng đi đưa  ngay.
"Chị dâu, chị với anh trai tôi cũng biết chơi thật. Hôn ngoài ban công lãng mạn nhỉ?"
Cuối cùng Huy cũng lên tến, phá vỡ sự im lặng khó hiểu, nhưng lời nói ra lại khiến mọi người giật mình. Kể cả Hoàng đang cầm áo khoác trên tay, đi theo Tâm vào nhà. Hắn thấy hai người ngồi đó thì cười khổ, nhẹ nhàng khoác áo lên vai tâm, trách cứ:
"Anh sợ em lạnh mang áo khoác ra cho em, lại còn không chịu mặc, giận dỗi anh nữa. Coi như vì anh, khoác áo vào đi. Em mà ốm cũng chỉ có anh chịu khổ.."
Cô lườm hắn một cái, ngại có ông nội ở đây nên không nói gì. Bàn tay vô thức kéo áo khoác dày rộng bao kín thân thể. Cho dù là ngày cấp ba thì hắn cũng đã cao lớn lắm rồi, cô mặc áo của hắn trên người không khác gì trẻ con mặc trộm áo người lớn. Trên áo có hương thơm thoang thoảng, chắc đã được giặt là cẩn thận và để chung với đồ hắn hay mặc.
Hắn ôm lấy vai cô, đẩy người ngồi xuống ghế.
"Người em nhỏ quá, mặc áo của anh hồi cấp ba mà không khác gì mặc váy cả."
Cô giả vờ giận dỗi.
Hôn nhân chỉ là trò đùa
Lại là tiếng chuông điện thoại vang lên khiến Tâm không còn nghe rõ những lời sỉ nhục của Hoàng. Cô nghe máy, là sếp của cô gọi điện đến.
"Alo sếp ạ?"
Cô nhạy cảm nhận ra giọng điệu của sếp có vẻ hơi ngập ngừng, như có điều gì khó xử nhưng vẫn kìm lại được, trước tiên hỏi thăm sức khỏe nhân viên.
"Em đã thấy khỏe hơn chưa?"
Thực ra công việc của phát thanh viên ở đài phát thanh vốn không cần ngày nào cũng điểm danh có mặt, chỉ cần hoàn thành tốt chuyên mục của mình là được. Thời gian làm việc cũng khá tự do. Sáng nay cô thấy mệt mỏi nên báo với sếp sẽ không đến vào ban ngày, thuận tiện xin nghỉ dẫn chuyên mục buổi tối.
Thông thường nếu có phát thanh viên tạm thời đi công tác hoặc xin nghỉ, chuyên mục sẽ cho người khác dẫn thay, dù sao cũng chỉ là một hai buổi, sẽ không ảnh hưởng gì lớn. Nhưng sát giờ bắt đầu lại có điện thoại từ đài gọi đến, vậy tám chín phần  mười là không có người dẫn thay.
Quả nhiên, cô vừa nói mình đã đỡ nhiều rồi, sếp liền vào thẳng vấn đề:
"Đỡ rồi thì tốt. Thanh Tâm này, chuyên mục tâm sự của em hiện tại không tìm được người thay, các phát thanh viên có kinh nghiệm mảng này đều đang bận hết rồi. Cũng không thể cho thực tập sinh lên dẫn được."
Trầm ngâm vài giây, không thấy cô tỏ thái độ gì, sếp mới nói tiếp:
"Hiện tại em cũng được coi là một trong những phát thanh viên hàng đầu ở đài chúng ta rồi, nên em cũng biết, với những chương trình có lượng người xem ổn định, dẫn thay hoặc thậm chí là luân phiên cũng không sao. Nhưng chuyên mục của em lại vừa mới vừa đặc thù, em nhìn cái tên xem: Tâm sự cùng Thanh Tâm, nếu không có Thanh Tâm, thính giả còn nghe làm gì... Nên nếu sức khỏe của em đã ổn rồi thì lát nữa đến đài nhé."
Tâm nghĩ tiếp tục ở lại đây cũng chỉ càng thêm khó xử, lại không muốn tiếp tục nhìn thấy mặt Hoàng, liền đồng ý.
Sau khi cúp điện thoại của sếp, cô đẩy Hoàng ra, tỏ vẻ không hề để ý đi vào trong nhà. Vừa bước vào cửa đã thấy mọi người ngồi đó, không khí có phần hơi lúng túng ngượng ngập.
Ánh mắt của ông len lén nhìn sang, thấy cô bắt gặp thì quay đi  "Lần sau em sẽ tự mang áo khoác đi, không thèm mượn áo của anh."
⬅ Trước Tiếp ➡