Chia Tay Đi, Bà Xã
Chương 21
⬅ Trước Tiếp ➡
Phải chi... bố mẹ cô có thể đối xử với cô tốt bằng nửa phần ông nội nhà họ Lục đối xử với Hoàng thôi cũng được. Yêu ai yêu cả đường đi, từ ngày cô được gả về nhà này, ông chưa bao giờ nói nặng cháu dâu nửa câu, lại luôn quan tâm săn sóc từng chút một. Còn gia đình cô thì sao? Bố nằm trên giường bệnh,  bình thường cũng không quan tâm gì cô, mẹ thì mỗi lần nói chuyện đều sẽ bất chấp hình tượng mà gào khóc, đến khi đạt được mục đích.
Cô quay lưng về phía ánh sáng, nhìn ra ngoài.
"Mę.. chuyện này không thể nói như vậy được. Con cũng rất muốn cầu xin anh ấy để có được mảnh đất đó. Nhưng mẹ phải biết, đối với anh ấy con không có một chút ảnh hưởng gì, có cần xin cũng vô dụng. Mảnh đất đó cũng không thể về dưới danh nghĩa nhà họ Tô chúng ta. Mẹ sẵn lòng bắt con gái mẹ bỏ hết tôn nghiêm đi làm một việc đã biết trước là không hề có tác dụng sao?"
Đêm nay, trời không trăng, không sao, nhà cũ nhà họ Lục nằm biệt lập trong một khu đất riêng. Phóng tầm mắt ra xa tít cũng khó có thể trông thấy ánh đèn le lõi của các hộ dân lân cận. Người già thường thích những nơi như thế này, không gian yên tĩnh, không bị làm phiền. Họ khác người trẻ, người trẻ thích những nơi náo nhiệt, thậm chí là vui chơi sa đọa, quán bar, vũ trường, những bữa tiệc thác loạn xa xỉ. Tiêu phí hết thanh xuân vì danh lợi tiền bạc, cuối cùng về già lại vẫn chỉ chờ mong vào hạnh phúc bình dị đời thường.
Chỉ là có người dường như cố tình không hiểu, luôn muốn giành bằng được ích lợi từ tay người khác, bất chấp luân lý đạo đức, bất chấp thủ đoạn.
 "Con đừng có dùng mấy lý do đó để đối phó với mẹ nữa.
Chưa thử sao biết là không được? Con cứ đi cầu xin con rể đi, nếu không được hãy quay về đây nói."
Cuối cùng vẫn là muốn ép cô khom lưng uốn gối cầu xin hắn. Thật sự rất khó chịu. Cô không hề muốn nhưng nước mắt chỉ chực trào ra từ tuyến lệ. Mọi người đều ép cô, ép tới mức lồng ngực đau nhói, từng nhịp hít thở nhẹ nhàng cũng trở nên khó khăn.
Không ai có thể hiểu cho cô, không ai cứu rỗi cô, dang tay đón cô rời khỏi vũng bùn lầy. Người ta chỉ biết từng người, từng người giơ tay đẩy, giơ chân đạp xuống. Đến khi nào cô không còn chịu nổi, chìn nghỉm xuống vũng lầy, người ta mới chịu buông tha. Buông tha cô, lại đi kiếm một con mồi khác, để đẩy, để đạp, để giẫm chân lên.
Cô như con cừu non đáng thương lạc giữa bầy sói đói. Cả bầy đều nhìn chằm chằm vào cô, trong mắt lóe lên tia sáng thèm khát màu xanh lục, chỉ chờ một phút cô sơ sẩy không chú ý, sẽ tùy ý lao vào cắn xé. Còn cô cứ liên tục rón rén lùi từng bước, không biết khi nào thì vô tình lùi vào miệng con sói tiếp theo.
Hơi mỏi chân, cô quay lại, định dựa lưng vào lan can, lại thấy Hoàng đứng đó không biết từ lúc nào.
Ánh đèn nhu hòa chiếu sọi lên ngũ quan như tượng tạc, lại  phủ cho hẳn một tầng sáng dịu dàng. Đôi môi mỏng khẽ mím, hắn cầm trên tay một chiếc áo khoác rộng. Thấy cô quay lại, biết cô đã nhìn thấy mình, đôi mắt đen sâu thẳm của hẳn vẫn không tránh không né nhìn thẳng vào cô, im lặng không nói lời nào.
Cô thấy hắn đứng im ở đẳng sau, cũng không biết hắn đã đến lâu chưa, nghe được nhiều hay ít, liền trách:
"Tại sao anh lại nghe trộm tôi nói chuyện điện thoại?"
Muốn à? Vậy cầu xin tôi đi
Trên bàn cơm, thấy cháu dâu ra ngoài nghe điện thoại mãi không quay lại, ông nội nháy mắt với cháu trai.
"ở đây vắng người, tối hay có giớó lạnh. Cháu mau mang áo khoác ra cho vợ đi!"
Hôm nay cả cô và hẳn đều không mang áo khoác theo, nên không có cách nào khác, hắn chạy lên tầng hai, vào căn phòng cạnh phòng ông. Đây là nơi hắn ở từ nhỏ đến lớn, gần đây không về nhiều nhưng thỉnh thoảng cũng ngủ lại, nên trong tủ đồ vẫn còn quần áo của hẳn. Từ thời học phổ thông, đại học, còn cả hai ba bộ tây trang để mặc nếu sáng hôm sau cần phải đi làm.
Lấy xuống chiếc áo đồng phục cấp ba, hắn nghĩ thầm dáng người cô nhỏ nhắn, chắc mặc áo này là đủ ấm rồi, liền nhanh chóng cầm áo trên tay chạy xuống.
Thấy cô vẫn đang quay lưng vào nhà nói chuyện điện thoại, xuất phát từ lễ nghi, hẳn không muốn đường đột quấy rầy. Để cô phát hiện ra sự tồn tại của hắn thì tốt hơn. Không nghĩ, cô không hề phát hiện, cho đến khi mỏi chân quay lại.
 "Tại sao anh nghe trộm tôi nói chuyện điện thoại?"
Cô hơi hốt hoảng, không biết hắn đã đứng sau lưng cô từ lúc nào, nghe được bao nhiêu phần câu chuyện. Thở dài, dù sao chỉ cần nghe thấy một phần nhỏ, cũng đủ hiểu nội dung cuộc nói chuyện rồi. Thật châm chọc, bàn mưu tính kế lấy mảnh đất từ trong tay người ta, lại bị chính chủ nghe được câu chuyện.
Bước từng bước ra ban công, cũng là từng bước áp sát cô, hắn cười nhạt.
"Ông nội sợ ban đêm gió lạnh, nên bảo tôi mang áo khoác ra cho cô. Nếu không... làm sao tôi biết được bản thân mình lại có giá trị cao đến như vậy trong mắt cô chứ."
Cô cúi gắm mặt, nhìn xuống mũi chân, sợ hãi không dám nhìn khuôn mặt lạnh lùng của hắn. Hắn thật sự đã nghe được hết cuộc đối thoại. Hẳn sẽ nghĩ sao về cô? Một cô vợ không xứng chức suốt ngày chỉ biết lăm le tài sản nhà chồng? Hay một người đàn bà có thể vì tiền mà không từ thủ đoạn?
Hắn càng tiến càng gàn, ép sát cô vào lan can, cúi mặt xuống, ghé sát vào tai cô thầm thì:
"Mẹ cô nói đúng đấy, không phải chỉ là một mảnh đất thôi sao? Đối với tôi thì chẳng có gì quan trọng, nhưng hình như đối với cô lại khác. Nói đi, cô có muốn mảnh đất đó không?"
 Không gian tranh tối tranh sáng, tư thế ái muội, hơi thở nóng rực của hắn phủ lên tai cô. Cô thấy trong lòng có một chút gì đó hơi xao động, nhưng rất nhanh đã bị nội dung trong lời nói của hắn kéo về thực tại. Vô thức nuốt nước bọt, cô hỏi hắn:
"Anh muốn thế nào?"
Hắn nhẹ nhàng liếm vành tai cô.
"Vẫn là mẹ cô thức thời hơn cô nhiều... Muốn... thì cầu xin tôi đi."
Cô quay đầu sang một bên, cố gắng né tránh động tác đầy mùi vị tình sắc của hắn. Hắn đuổi theo không tha.
"Thái độ như vậy còn cầu xin tôi thế nào? Nếu muốn đến như vậy, thì ngoan ngoãn cầu xin tôi giúp cô. Nếu không, tôi sẽ làm cho cô mất đi tất cả mọi thứ, cô có tin không?"
Tất nhiên là cô tin, hắn có đủ nhẫn tâm để làm cho cô mất đi tất cả. Chỉ là, theo ý hắn mở miệng cầu xin, liệu hắn có giữ lời mà cứu giúp cô không? Nói thật thì, mức độ tin tưởng của cô đối với hắn gần như bằng không. Chuyện hẳn trở mặt nhanh hơn lật sách, cô cũng gặp nhiều rồi.
Nhưng nếu không cầu xin hắn, cô cũng không còn cách nào khác. Cho dù có, thì nước xa làm sao cứu được lửa gần, trong khi cả bố và em cô đều cần tiền gấp. Cô có nhiều thời  gian, có thể chậm rãi chờ, nhưng họ thì không. Nếu em trai thiếu tiền học phí, nỗ lực học tập cả học kì sẽ trôi theo dòng nước. Nếu bố cô không được dùng thuốc hàng ngày, bệnh tình sẽ chuyển biến xấu đi.
"Cầu xin anh giúp tôi lần này... anh muốn tôi làm thế nào cũng được.."
Hắn nắm cắm cô, bắt cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẩm nhưng chứa đựng đầy sự lạnh lùng và giễu cợt.
"Thái độ cầu xin của cô như vậy à? Cô cầu xin như vậy, tôi không có hứng giúp đỡ... Cô phải biết, có việc cầu xin người khác, thì phải làm người ta vui lòng mới được."
Cô quay mặt sang bên, nhưng bị hắn bóp mạnh vào cằm, không thể không đối mặt với hắn. Lợi dụng lúc cô gặp khó khăn, hắn sung sướng lôi hết ác ý ra đùa cợt. Mím môi ngăn lại cơn uất ức như muốn trào lên cổ họng, cô hỏi hắn:
"Rốt cuộc anh muốn thế nào? Tôi cầu xin anh, cầu xin anh, còn chưa đủ à? Anh muốn tôi phải làm sao thì anh mới vừa lòng?"
Không biết từ khi nào bàn tay hắn đã chuyển sang mân mê vòng eo nhỏ gọn của cô. Dường như quá mải miết ve vuốt trêu đùa, hắn không trả lời câu hỏi của cô. Không gian lạnh ngắt yên tĩnh, lưng cô tựa vào lan can, đẳng trước là thân thể nam tính  ép sát. Cô không cảm nhận được gì khác ngoài từng nhịp thở nặng nề nóng rực phun trên mặt, và đôi bàn tay ve vuốt ngày một mạnh bạo hơn.
Hắn kéo vạt áo sơmi ra khỏi đai lưng váy, luồn tay vào trong áo, xoa lên lưng cô. Hơi thở của hắn nóng rực, bàn tay cũng nóng như thể sắp đốt cháy từng tấc da thịt của cô vậy.
Cô tiếp tục lên tiếng hỏi trong tiếng thở hổn hển.
"Cuối cùng... anh... muốn thế nào?"
⬅ Trước Tiếp ➡