⬅ Trước Tiếp ➡

cậụ "Cô tên là gì?" Cậu hỏi cô bằng tiếng Tây Ban Nha.
"Vưu thiếu gia, tôi tên Mộ Mai, đầy đủ là Lâm Mộ Mai." Mộ Mai cũng trả lời bằng tiếng Tây Ban Nha.
Đối với chữ Hán, nhất là ý nghĩa của tên người thật sự rất khó phiên dịch thành tiếng Tây Ban Nha.
Trong vòng một phút ngắn ngủi, Vưu Liên Thành nghe thấy giọng nói trong trẻo, có chừng mực và trả lời rất tinh chuẩn của thiếu nữ Trung Quốc tên là Mộ Mai này.
"Lâm gồm hai chữ Mộc, Mộ là yêu thích nhung nhớ, Mai là hoa mai nở tháng chạp.
Ở thời cổ đại, những ẩn sĩ sẽ dựng căn nhà tranh trong rừng, vì yêu thích hoa mai nên sẽ đặt cho căn nhà tranh của mình là Mộ Mai.
Ngụ ý là người đó yêu thích và ái mộ hoa mai.
Mộ Mai là một tình cảm e ấp." Nguyệt Như ở bên cạnh nở nụ cười, càng yêu thích thiếu nữ Trung Quốc này hơn.
Cô gái trước mắt buộc tóc đuôi ngựa, mặc chiếc sườn xám vừa người màu xanh, đeo đôi khuyên tai hình hoa mai màu xanh nhạt lóng lánh, khẽ đong đưa theo tiếng nói của cô bé.
Màu xanh phối với đôi mắt trong veo của cô tôn lên khí chất cả người như vầng trăng non mới nhú, khiến căn phòng khách đặt đủ loại đồ cổ hơn trăm năm này trở nên rực rỡ hẳn, ngay cả bức danh họa cẩn trên tường cũng trở nên linh động.
Ánh mắt Vưu Liên Thành dừng trên mặt Mộ Mai giây lát rồi cúi đầu "Lâm Mộ Mai đúng không, cô cảm thấy con mèo trong tay tôi thế nào?" Lần này cậu nói bằng tiếng Anh, giọng chuẩn Oxford tượng trưng cho các quý tộc ở thế kỷ XIX.
Họ thường chê cười những tên nhà giàu mới nổi mang giọng nông thôn đặc sệt kia với chất giọng Oxford cao quý của mình.
Mộ Mai thong dong bước đến gần Vưu Liên Thành, ngồm xổm xuống, chạm tay vào con mèo Ba Tư lông vàng kia.
Cô vừa vươn tay đến, con mèo nhỏ đã xòe móng vuốt ra cào thật mạnh vào tay cô xem như chào hỏi.
Mu bàn tay xuất hiện một vệt máu, Mộ Mai không hề rụt lại, chẳng qua lần này cô đổi sang đưa ngón tay cù vào nách nó.
Bình thường động vật nhỏ thường xem hành động này là chơi đùa, chúng sẽ cho rằng người chơi đùa với nó không tồn tại uy hiếp.
Ngày đó, Mộ Mai quỳ gối trước mặt con mèo Ba Tư, cầm kéo nhỏ cắt từng móng vuốt của nó.
Cô cắt rất tỉ mỉ, hơn hai mươi phút cô cắt tỉa móng cho nó, con mèo nhỏ lại ngoan ngoãn nằm trong ngực cô, không hề giãy giụa.
Sau khi cắt xong, Mô Mại trả lại mèo cho Vưu Liên Thành, mỉm cười "Vưu thiếu gia, bây giờ nó không chỉ đáng yêu mà còn rất an toàn nữa." Ánh mắt Vưu Liên Thành lãnh đạm lướt qua mặt Mộ Mai, rồi gật đầu với người phía sau cô.
Thế là Mộ Mai được quản gia Nguyệt Như cho hay, cô đã vượt qua cửa ải khó khăn cuối cùng rồi.
Người phụ nữ có khuôn mặt hiền lành không còn trẻ tuổi này còn nói với cô, đừng đối đãi với cậu ấy như một đứa bé mười hai tuổi, như vậy cháu sẽ thất bại thảm hại đấy.
Sau khi được Vưu Liên Thành đồng ý, cô gái mặc đồng phục người làm chừng hai mươi tuổi phía sau cậu dẫn Mộ Mai đi tham quan phòng mình.
Phòng cô được sắp xếp kế bên phòng Vưu Liên Thành, diện tích khá lớn, vừa mang phong cách thời thượng vừa pha trộn bóng dáng Châu Âu cổ.
Tủ sách, đèn chụp để bàn, giường tròn kiểu công chúa, bày trí đậm nét


⬅ Trước Tiếp ➡