Chương 8
gọi hầu học là nữ quản gia.
Sau đó, luật nhân quyền được thành lập, theo sự phát triển của thời đại, chế độ hầu học cũng mất dần.
Nhưng ở nước Anh vẫn tồn tại quý tộc, nên sẽ có vài nhà vì không có thời gian theo sát con mình, nên họ mời những bạn chơi đến bầu bạn với con mình để bù đắp tâm lí.
Những người bạn đó không còn giới hạn là nữ nữa, mà điều kiện tiên quyết phải là những đứa bé thông minh cầu tiến.
Tin tức Vưu Lăng Vân nghe theo đề nghị của bạn, quyết định mời hầu học cho con trai là đề tài sốt dẻo nhất London ba tháng trước.
Mộ Mai phải vượt cuộc tuyển chọn kĩ càng với hơn bốn mươi đứa con trai con gái xấp xỉ tuổi mình, hà khắc ngang với vòng loại cuộc thi tìm kiếm tài năng của Anh, mới có cơ hội được gặp nữ quản gia Nguyệt Như.
Mùa xuân năm ấy đến rất muộn, rõ ràng tiết trời đã ấm áp nhưng Mộ Mai vẫn cảm thấy lạnh.
Mẹ Xuân cố ý dẫn cô đến một tiệm may ở phố người Hoa may một chiếc sườn xám cách tân, màu xanh đậm, tay lỡ, dài đến gối, hai bên không xẻ tà.
Người thợ may khen Mộ Mai mặc nó giống hệt như hoa sen xanh nở trong hồ vậy.
"Vưu thiếu gia sống trong lâu đài thật to, có khu vườn bốn mùa xanh um, hoa nở quanh năm không tàn.
Cậu chính là đứa trẻ may mắn nhất và cũng cô đơn nhất trái đất này." Đây chính là câu dân ca bọn trẻ London hay hát.
Đứng trong tòa lâu đài như một quần thể di tích, băng qua hành lang được thiết kế cầu kì, đến vườn hoa nở rộ thơm ngát, vòng qua đài phun nước và bức tượng nữ điêu khắc tinh xảo, cuối cùng đến trước mặt Vưu Liên Thành, Mộ Mai mới biết được câu dân ca bọn trẻ hát chẳng khoa trương chút nào.
Vưu thiếu gia chính là đứa trẻ may mắn nhất và cũng cô đơn nhất trái đất này.
Tòa âu đài cậu sống quá lớn, lớn đến mức cô đơn quạnh quẽ, nó có bảy tám chục năm lịch sử, nghe đâu chủ lâu đài này gia cảnh sa sút, đắn đo bao lần mới đem bán cho Vưu Lăng Vân.
Sau đó Vưu Lăng Vân mời kiến trúc sư nổi tiếng ở Hong Kong đến tu sửa một lượt, kết hợp hài hòa cả hai văn hóa Trung Hoa và phương Tây vào kiến trúc di tích này, biến thành dinh thự họ Vưụ Vưu Liên Thành ngồi trên chiếc sô pha to lớn lưng cao ngay chính giữa phòng khách, cúi đầu đưa ngón tay trêu chọc con mèo Ba Tư đang lười biếng nằm trên đùi cậụ Đứa con trai mười hai tuổi đang trong thời kỳ dậy thì ngồi trên chiếc ghế to như thế, theo lý sẽ trông không hề có cảm giác tồn tại mới đúng.
Thế nhưng Vưu Liên Thành ngồi ở đấy, bả vai nhỏ bé như thể chống đỡ cả một vùng trời.
Có một số người, trời sinh đã là vương giả.
"Liên Thành, dì đưa bạn mới đến cho con này." Nguyệt Như dịu dàng nói.
Lúc này Vưu Liên Thành mới ngẩng đầu lên.
Mộ Mai mỉm cười, Vưu thiếu gia càng đẹp trai hơn xưa kia rồi, cô tin rằng gương mặt tuấn tú này sẽ là trở thành hình ảnh đẹp nhất giữa sân vận động Highbury cho xem, chắc chắn cậu còn được chào đón và reo hò nồng nhiệt hơn cả những pha đi bóng ngoạn mục.
À, đó là với những đứa con gái thôi.
Một tay cậu vuốt ve bộ lông vàng của con mèo, tay còn lại vung lên ngắt lời quản gia đang thao thao giới thiệu về cô hầu học mới đến của