Chương 10
hiện đại, thiết bị âm thanh là nhãn hiệu nổi tiếng, tivi treo trên bức tường vẽ hình cô gái trang điểm tông khói.
Điều khiến Mộ Mai thích nhất chính là ban công đầy dây thường xuân được cắt tỉa gọn gàng, xanh mơn mởn và tràn trề sức sống này.
Bởi vì chính phủ Anh rất chú trọng môi trường xanh hóa nên họ giữ nguyên hầu hết cây cối và bãi cỏ, đứng trên ban công nhìn khung cảnh xa xa, nó tựa như một bức tranh đồng quê được nhìn qua căn gác xếp, chứ không phải từ thủ đô London – một trong mười thành phố lớn nhất thế giới.
Mộ Mai đứng trên ban công vuốt ve dây thường xuân, bên cạnh chợt vang lên một giọng nói.
"Hiện giờ cô mới mười sáu tuổi, trong tám năm từ mười sáu đến hai mươi bốn tuổi, cô chỉ có thể làm bạn với một đứa bé từ từ trưởng thành.
Trong quá trình đó cô sẽ mất đi tự do, không được học hành; cô không thể đi du lịch một mình, không thể dự liên hoan với bạn bè; cô không thể quen bạn trai, cũng không thể trang điểm ăn mặc xinh đẹp đi xem ca nhạc như mấy đứa con gái khác.
Tất cả chỉ vì tiền, cô thấy đáng sao?" Mộ Mai nhìn sang ban công bên trái cách cô chừng một mét.
Vưu Liên Thành đang đứng đấy, cậu mặc áo sơ mi màu trắng, bên ngoài là chiếc cardigan sọc màu nhạt, kết hợp với khuôn mặt thuần khiết như thiên sứ khiến cậu như tia nắng ban mai xuyên tầng mây mù soi xuống dây thường xuân xanh biếc, lại tinh khôi như giọt sương đọng trên ngọn cỏ vừa nhú ra khỏi bùn đất trong rừng đêm qua.
Mộ Mai bất giác ngẩn ngơ, tất cả mọi thứ trở nên trong suốt trên gương mặt thánh khiết kia.
Trong giây phút ngây dại, cô lại nghe cậu nói.
"Lâm Mộ Mai, hay là cô muốn giống như mấy cô hầu học khác, thông qua việc sớm chiều kề cận bên tôi, biến thành mẹ đứa con riêng của tôi.
Sau đó dựa vào việc ấy sống nhàn nhã suốt đời." Quả nhiên Vưu Liên Thành giống hệt như quản gia nhà cậu đã hình dung, đừng bao giờ coi cậu là đứa nhóc mười hai tuổi.
Cô tiến đến chỗ gần với Vưu Liên Thành nhất, ngừng lại ngẩng mặt nhìn thẳng cậu, để cậu thấy rõ vẻ mặt của cô, rồi mới chậm rãi cất lời với người mà mình hiểu rõ nhất nhưng lại xa lạ kia.
"Vưu thiếu gia, cậu đã lật xem rõ mồn một lý lịch của tôi rồi đúng không.
Chắc hẳn Vưu thiếu gia biết rõ mẹ tôi và tôi là quan hệ nhận nuôi và được nhận nuôi.
Cho đến nay, mẹ tôi vẫn luôn bắt tôi phải gọi thêm chữ Xuân sau chữ ‘mẹ’.
Điều đó cho thấy quan hệ của tôi và bà cũng không tốt cho lắm.
Thật ra thì quan hệ mẹ con nuôi rất đặc biệt, và chỉ có người trong cuộc mới rõ nó thế nào thôi.
Tôi có thể nói cho cậu biết, cả đời này, người tôi không muốn mang nợ nhất chính là bà.
Vì vậy tôi bằng lòng chấp nhận một công việc có tiền lương hậu hĩnh cũng không muốn lấy tiền của bà học đại học.
Bởi vì trong mắt tôi, số tiền kia có một phần đến từ lòng thương hại, mà thương hại chính là thứ tôi ghét nhất trên đời này.
Hơn nữa, tôi cũng không rõ nếu bà nhìn thấy số tiền học phí đắt đỏ mà tôi phải nộp, lòng thương hại đó sẽ còn duy trì được bao lâụ" Với khoảng cách gần một thước, cậu nhìn cô bằng ánh mắt sáng ngời và gương mặt thanh tân, gật đầu nói "Lâm Mộ Mai, tốt nhất cô nên nhớ cho