Chỉ Muốn Yêu Em
Chương 30
⬅ Trước Tiếp ➡

Buenos Aires đấy.
Thế là họ nắm tay nhau, cười hớn hở len lỏi qua đám người trong lễ đường, lúc ra đến cổng, loa còn vang lên câu "Tiếp theo cậu Vưu Liên Thành sẽ đàn bản Ode to Joy để gửi lời chúc đến mọi người." Cậu Vưu Liên Thành, cậu con trai đáng tự hào của Vưu Lăng Vân ư?
Trong một thoáng, bước chân cậu khựng lại, cô vội vàng hô lên "Liên Thành, chúng ta chạy maụ" Cứ thế họ trốn khỏi lễ đường, băng qua từng con phố, cơn gió lạnh đêm giáng sinh vút qua tai họ.
Không biết chạy được bao lâu, họ mới tựa vào cột đèn thở hổn hển, sau đó Mộ Mai vẫy một chiếc taxi đi đến quảng trường.
Lúc xe taxi đến nơi, Vưu Liên Thành mới chợt nhớ ra, họ đã để áo khoác, ví da và điện thoại di động trên xe riêng của nhà mình rồi.
May mà tài xế taxi là một anh thanh niên người Nam Mỹ, nhờ Lâm Mộ Mai nũng nịu kể lể tình huống, cộng thêm liếc mắt đưa tình nên anh ta không tính toán việc bọn họ đi xe không trả tiền, trái lại còn cho cô mấy tờ có trị giá một trăm peso và một tấm bản đồ thủ đô nữa.
Sau này Vưu Liên Thành nghĩ lại, thời khắc đó mình phải nhận rõ mánh khóe lừa bịp cao siêu của Lâm Mộ Mai mới đúng.
Thế nhưng cây giáng sinh ở quảng trường tháng Năm đêm ấy rất khổng lồ, từng bóng đèn nhấp nháy treo trên cây thông đã mê hoặc đôi mắt cậu rồi.
Vưu Liên Thành chỉ nhớ rõ họ đứng sóng vai bên cây giáng sinh, đèn quảng trường chiếu rọi, in bóng họ trên mặt đất.
Họ vai kề vai, đầu gần như sắp chạm vào nhau, lúc này cậu đã cao hơn cô một chút.
"Liên Thành, cây thông giáng sinh này đẹp quá." Cô quay đầu nói với cậụ Người trên quảng trường đông nghìn nghịt, nhưng dường như trong mắt Vưu Liên Thành chỉ thấy được khuôn mặt ửng hồng vì lạnh và chiếc khăn cổ màu đỏ rực của cô thôi.
Vưu Liên Thành chợt nhớ đến câu nói của bạn cậu "Có đôi khi mình thấy tiểu thư Tess của cậu là Alice lạc vào xứ sở thần tiên ấy, không biết cuối cùng cô ta sẽ biến mất trong giếng, trong biển, trong rừng hay là trên trời nữa." Đúng mười hai giờ, tiếng chuông đêm bình an vang lên, người trên quảng trường đều vui mừng ôm lấy nhau hoặc hôn chúc nhau giánh sinh an lành.
Lâm Mộ Mai cũng vô cùng hớn hở, lúc cậu con trai xa lạ trông xấp xỉ tuổi cô ôm cô, cô không hề đẩy ra.
Vưu Liên Thành thấy hành động này rất lỗ mãng, giống như khi nãy cô đã dỗ ngon dỗ ngọt anh tài xế taxi kia vậy.
Vưu Liên Thành nghĩ, bạn trai sau này của Lâm Mộ Mai nhất định là một tên xúi quẩy mới gặp phải đứa con gái dễ dãi như cô.
Rồi dòng người bắt đầu tan đi, Lâm Mộ Mai chỉ vào một đôi khá trẻ tuổi "Liên Thành, chúng ta xem thử mấy đôi ở Argentina sẽ đi đâu chơi đi." Vưu Liên Thành nhăn mày, vẻ mặt Mộ Mai vừa rồi vẫn còn hí hửng chợt ủ ê, cậu càng cau chặt mày hơn, ma xui quỷ khiến thế nào mà cậu lại gật đầụ Nhất định là do khăn quàng cổ của Lâm Mộ Mai quá sặc sỡ, khiến cậu cảm thấy màu sắc tươi đẹp như vậy không nên ở bên cạnh khuôn mặt ảm đạm.
Đi theo dòng người đến tàu điện ngầm, sau đó họ bị chắn ngoài cửa điện tử bởi vì họ không mua vé.
"Đừng lo." Mộ Mai nháy mắt với cậu, vuốt lại tóc, kéo khăn cổ thấp xuống để lộ khuôn mặt


⬅ Trước Tiếp ➡