Chỉ Muốn Yêu Em
Chương 31
⬅ Trước Tiếp ➡

trắng trẻo xinh xắn.
Lúc cô định cất tiếng gọi chàng trai ôm cô ở quảng trường khi nãy, Vưu Liên Thành đã giữ cô lại.
Trong tiếng báo động của cửa điện tử, Mộ Mai và Vưu Liên Thành cúi đầu vội vã hòa giữa dòng người, chui vào tàu điện ngầm.
Chuyến tàu bắt đầu khởi hành, lao vun vút trong lòng đất.
Mộ Mai thở hắt một hơi, quay sang nhìn Vưu Liên Thành, cậu cũng đang nhìn cô chằm chằm.
Thấy vậy Mộ Mai mỉm cười với cậu, thế mà cậu sầm mặt quay ngoắt đi.
Tàu điện ngầm đêm giáng sinh chật ních người, Mộ Mai và Vưu Liên Thành mau chóng bị ép đến tắc thở, mặt cô gần như chạm vào mặt cậụ Vưu Liên Thành thề với lòng sẽ không bao giờ đi theo Mộ Mai làm ba cái chuyện ngu xuẩn như vậy nữa.
Không khí trong tàu điện bí bức, cậu giơ tay nắm vòng treo, lưng cậu bị bộ ngực đồ sộ của một người phụ nữ không biết mặt mũi ra sao áp chặt vào.
Vưu Liên Thành biết chắc chắn người phụ nữ đó cố ý, thậm chí tay ả còn đặt lên mông cậu nữa kia.
Hành động của người phụ nữ này khiến Vưu Liên Thành phải áp sát vào người Mộ Mai, nhiều lần mũi hai người gần như chạm vào nhau luôn.
Càng khốn khổ hơn là tàu điện ngầm vận hành với tốc độ cực cao, cứ chạy chạy ngừng ngừng khiến thân thể hai người họ dính vào nhau, không tránh khỏi đụng phải gò núi đôi mềm nhũn trước ngực cô.
Cảm giác cơ thể cô đem lại cho cậu thật kì diệu khó tả, khác hẳn với của người phụ nữ quấy rối phía sau kia.
Khi nhiệt độ trong tàu điện ngầm bắt đầu tăng lên, cảm xúc nóng bỏng kia tập kích thẳng đến phương diện sinh lý trên người cậụ Trước đó rất lâu, Vưu Liên Thành đã hiểu được cấu tạo cơ thể của nam và nữ, cũng biết chuyện giữa nam và nữ ra sao.
Cậu biết mấy người bạn của mình đã làm gì trong những bữa tiệc đồ ngủ, mà mấy đứa con gái ở buổi tiệc kia cũng từng cởi trần như nhộng mời chào cậụ Nhưng Vưu Liên Thành có ý chí của riêng mình.
Cậu muốn mang tất cả chân thiện mỹ tặng cho Đông Tiểu Quỳ, cô bé có nụ cười rạng ngời kia.
Nghĩ đến Đông Tiểu Quỳ, Vưu Liên Thành cảm thấy không khí trong tàu điện đã trở nên thoải mái hơn.
Nhớ đến tấm thiệp chúc mừng giáng sinh cô tặng, cậu khẽ mỉm cười.
Thấy cậu lại nở nụ cười ngốc nghếch mỗi khi nhớ đến người yêu này, đáy lòng Mộ Mai buồn bã khôn tả.
May mắn là ít ra đêm giáng sinh hôm nay Vưu Liên Thành không chế nhạo cô, thậm chí cậu còn bị cô kích động, chủ động nắm tay cô, ngay cả khi cô gọi cậu là "Liên Thành", cậu cũng không cấm cản.
Như vậy quả thật đã khá lắm rồi.
Mẹ Xuân đã nói, người như Vưu Liên Thành là phải lấn chiếm từng bước, tình cảm tích tụ theo thời gian, cuối cùng là sẽ phá thành nhổ trại.
Eo bị cậu ôm chặt, Mộ May đưa tay nắm lấy vạt áo Vưu Liên Thành theo bản năng.
Ánh mắt Vưu Liên Thành sắc lạnh nhìn ra sau lưng Mộ Mai.
Lúc này cô mới hoàn hồn lại, muộn màng nhận ra thứ thô cứng đang chĩa vào hông mình là gì.
Nếu cô nhớ không lầm, ngay sau lưng cô là một gã đàn ông lực lưỡng.
Trong khoảng thời gian ngắn, cô không biết mình phải làm sao, chỉ cố hết sức dán chặt người mình vào Vưu Liên Thành.
Vưu Liên Thành xoay người, trao đổi vị trí với cô, như thế Mộ Mai đã tránh được gã đàn ông


⬅ Trước Tiếp ➡