Chương 29
Tống Thư Duyệt cứ nắm lấy tay con trai, hiển nhiên bà đang vô cùng vui sướng.
Mộ Mai đi theo sau họ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng mảnh mai kia.
Tại sao mẹ Xuân lại căm hận Tống Thư Duyệt yếu đuối này nhỉ?
Khoảnh khắc ấy, Mộ Mai có chút tò mò, phải chăng người phụ nữ này che giấu một linh hồn không hề giống như vẻ bề ngoài nhu nhược của mình?
Giống như cô và Vưu Liên Thành vậy.
Mộ Mai vẫn được bố trí ở kế bên phòng Vưu Liên Thành.
Đến tối Vưu Lăng Vân mới trở về, vừa nhìn thấy Lâm Mộ Mai liền chỉ vào cô và nói với vợ.
Sao anh luôn cảm thấy Lâm Mộ Mai thấp thoáng bóng hình em thuở trước ấy nhỉ.
Khi đó Vưu Liên Thành ngồi bên cạnh mẹ mình khẽ hừ một tiếng, hầm hầm liếc nhìn Mộ Mai.
Đêm ấy, khi hai người đứng trước cửa phòng của riêng mình, cậu lạnh lùng nói Lâm Mộ Mai, tôi ghét nghe thấy câu cô giống với mẹ tôi.
Còn nữa, cô đừng mơ mộng lấy lòng ba tôi bằng cách ăn mặc như kiểu như bà.
"Tôi không có." Mộ Mai nắm chặt chốt cửa.
"Không là tốt, tôi nghĩ cô cũng không dám." Giọng Vưu Liên Thành lạnh lẽo tựa dãy hành lang này, "Tôi từng gặp rất nhiều cô gái tuổi tác lớn hơn cô, giở đủ thủ đoạn trước mặt ba tôi, nhưng cuối cùng đều thất bại thảm hại." Mộ Mai mở cửa, tựa người vào khung cửa gỗ, thấy thật nực cười.
Xem đi, Vưu Liên Thành đã nói gì kia?
Xưa nay mục tiêu của Mộ Mai không phải là Vưu Lăng Vân.
Cô bắt đầu đếm từng ngón tay, bây giờ cô mười tám tuổi, đến hai mươi bốn tuổi cô sẽ rời khỏi cậu, còn chưa đầy sáu năm nữa.
Trong sáu năm tới cô phải làm sao để hai người trở nên thân mật, phải làm sao để cậu yêu cô, phải làm sao để làm cậu đau lòng đây?
Hôm sau, Vưu Lăng Vân đưa Vưu Liên Thành tham gia bữa tiệc đêm bình an của hội Hoa kiều tại Buenos Aires.
Được Tống Thư Duyệt khuyến khích, ông cũng đưa Mộ Mai theo.
Hằng năm Vưu Lăng Vân đều là người tài trợ cho bữa tiệc này.
Khách đến không cần mặc lễ phục xinh đẹp, không cần mang theo rượu hay thức ăn gì, chỉ cần đưa người nhà mình đi cùng là được.
Vưu Liên Thành không rõ tại sao mình không gạt phăng bàn tay Lâm Mộ Mai đưa về phía mình.
Giống như cậu không hiểu tại sao giờ khắc này cậu lại chạy như điên trên phố cùng cô hầu học của mình vậy.
Trong lễ đường mấy trăm người, bởi vì cách đó không lâu ba cậu nhận một cuộc gọi liền vội vàng rời đi, ông dặn Vưu Liên Thành ở lại trò chuyện với mấy bác mấy chú.
Khi cậu ân cần thưa gửi với những người bạn của ba, được họ khen ngợi, cậu đang mỉm cười cảm ơn thì một bàn tay kéo cậu lại, giọng nói khe khẽ vang lên bên tai Liên Thành chúng ta ra phố xem cây giáng sinh đi.
Đáng lẽ cậu nên hất tay cô ra, cười nhạo cô không biết bản thân mình là ai.
Cậu phải đi lên sân khấu, đàn bản "Ode to Joy" và nâng cốc chúc mừng giáng sinh với mọi người; nhưng khi vừa nghe được người dẫn chương trình xướng tên mình, Vưu Liên Thành bỗng thấy chán ghét.
Còn cô hầu học của cậu thì đeo chiếc khăn màu đỏ, cằm cô ẩn sâu dưới chiếc khăn, đôi mắt long lanh nhìn cậu chân thành, khẩn khoản nói với cậu Liên Thành, chúng ta đến quảng trường tháng Năm xem cây giáng sinh đi.
Tôi thề, đó nhất định là cây giáng sinh lớn nhất