Chỉ Muốn Yêu Em
Chương 11
⬅ Trước Tiếp ➡

kỹ những lời mình đã nói hôm nay." Tài xế đưa Mộ Mai về khu dân cư, giành cho cô thời gian một ngày để thu dọn hành lý và chào từ biệt mẹ nuôi của mình.
Vừa bước xuống xe, đám trẻ con trong khu đã rối rít vây quanh ngắm nghía chiếc Roll Royce sang trọng.
Đến tận khi xe đã khuất dạng, chúng mới quay sang hỏi Mộ Mai với giọng non nớt rằng, có phải cô cũng làm diễn viên giống như chị Parleton trong khu không.
Parleton là diễn viên hạng hai trong nước khá nổi tiếng.
Bởi vì cô nàng xinh đẹp nên có vài tên nhà giàu đưa đón bằng những chiếc xe sang chảnh.
"Tránh ra đi mấy đứa quỷ này." Mộ Mai bị bọn nhóc hỏi phiền, nhe răng hù dọa chúng.
Bình thường Mộ Mai luôn nghiêm mặt, không biết ca hát vui tươi như mấy cô gái Anh, cũng không biết múa bụng như mấy cô gái Ấn nên không được đám trẻ con quý mến.
Chỉ khi nào gặp phải bài tập khó nhằn, bị ba mẹ ép buộc thì mới cầm sách vở đến hỏi bài cô.
"Hì hì, Tiểu Cửu à, không phải anh đã dặn em đừng quát mắng bọn trẻ rồi sao.
Bọn chúng đặt cho em nhiều biệt danh lắm ấy, nhiều lắm luôn á." Trong khu này chỉ có mỗi một người nói giọng Bắc Kinh, Mộ Mai tức tối nhìn về phía đấy.
Quả nhiên Triệu Cẩm Thư đang đứng cách đó vài bước, vai đeo balo, ôm một túi bánh mì bagels, ra vẻ thân thiện.
Anh phát bánh cho đám trẻ đang túm tụm quanh Mộ Mai.
Bọn trẻ cười ngọt ngào với Triệu Cẩm Thư, xong còn quay đầu làm mặt quỷ với Mộ Mai, có vài đứa chào tạm biệt cô với cái biệt danh trời ơi đất hỡi.
"Tạm biệt bà phù thủy " "Tạm biệt tiểu ma nữ " Nhìn cái vẻ đắc ý vì đã liệu sự như thần của Triệu Cẩm Thư, Mộ Mai hờ hững đi lướt qua mặt anh.
Thế nhưng Triệu Cẩm Thư cũng bước nhanh hơn, sóng vai đi cùng cô.
Lúc đến cửa nhà mình, rốt cuộc Mộ Mai không nhịn được giơ tay chặn lại "Triệu Cẩm Thư, bất kể anh có cảm tình với tôi hay vui mừng vì gặp được đồng hương ở xứ người thì cũng là chuyện của anh.
Nhưng tôi cảm thấy rất, rất ghét về việc anh cứ luôn lượn lờ trước mặt tôi thế này." Mộ Mai vô cùng buồn phiền vì Triệu Cẩm Thư cứ ngang nhiên xông vào cuộc sống của cô như vậy.
Chàng trai lớn hơn cô bốn tuổi này có nụ cười như tỏa nắng.
Người có nụ cười như vậy chắc hẳn hạnh phúc ngập tràn lắm đây.
Tuổi thơ sống trong nhung lụa, được ba mẹ thương yêu, có anh chị em xấp xỉ tuổi nhau, ở trường thì được thầy cô khen ngợi, bạn bè quý mến, danh bạ điện thoại chật kín số của bạn bè.
Trên thế giới này luôn luôn có vài người giống như Triệu Cẩm Thư vậy.
Còn Lâm Mộ Mai thì mãi mãi sẽ không trở thành một trong số đó.
Không phải là cô không muốn, mà là cô không thể.
Cuộc sống từ nay đến trước hai mươi bốn tuổi của cô đã hình thành quỹ tích cả rồi.
Quen biết Triệu Cẩm Thư là một việc hoàn toàn bất ngờ.
Tháng trước, Mộ Mai vừa ra khỏi nhà không lâu trời đã mưa to, cô đành phải trú mưa cách đó không xa.
Triệu Cẩm Thư cầm ô đi đến, nhìn mặt cô lom lom không hề kiêng dè.
Mộ Mai bị anh nhìn đến mức khó chịu, cũng trợn mắt nhìn lại, sau đó anh bật cười, chính là nụ cười rạng rỡ mà Mộ Mai ghét nhất kia.
"Giống A Cửu nhà tôi quá.
A Cửu nhà tôi lúc giận tôi


⬅ Trước Tiếp ➡