⬅ Trước Tiếp ➡
Làm động tác nhỏ ấy xong, cô mới chợt nhớ ra Ứng Ngộ là Mị Ma, khứu giác của anh nhạy bén không khác gì chó săn. Hành động giấu thuốc của cô như kiểu đang bịt tai trộm chuông, càng giấu càng lộ, cho nên cô chỉ đành lúng túng buông tay xuống.
“Quan chỉ huy...”
Ứng Ngộ liếc nhìn điếu thuốc đang cháy dở trên tay cô, sau đó anh chậm rãi hỏi “Tôi nhớ Trợ lý Cố trước giờ đâu có hút thuốc.”
Cố Vi Lan thấy bị phát hiện thì cũng chẳng buồn giấu giếm mà đành thẳng thắn nói luôn “Trước kia tôi chỉ không hút trước mặt chỉ huy thôi.”
Ứng Ngộ cụp mắt nhìn cô, như thể còn chưa hiểu lắm “Vì sao thế?”
Cô bất đắc dĩ nhìn thẳng vào anh mà đáp “Chỉ huy chẳng phải không thích mùi thuốc hay sao?”
Cô tin chắc điều này là kiến thức phổ thông trong cả hạm đội, ai cũng biết Quan chỉ huy Ứng rất ghét mùi khói thuốc.
Cô cũng chỉ là tuân thủ quy định, không muốn phạm mấy lỗi nhỏ trước mặt anh.
Ai ngờ đêm nay lại bị bắt gặp đúng lúc đang rít một hơi cho đỡ nặng đầụ
Một lúc sau, Ứng Ngộ cuối cùng cũng thu ánh mắt lại, đôi môi mỏng khẽ động mở lời “Cũng không phải là ghét lắm.”
Sáng hôm sau, Ứng Ngộ bất ngờ bảo Cố Vi Lan cùng anh ra hiện trường công trình mở rộng.
Chỉ là, sau màn chỉ huy cực gắt hôm qua, hôm nay Ứng Ngộ chỉ cần ngồi trên tầng chót của đài quan sát để giám sát các số liệụ
Còn phần việc của Cố Vi Lan là thỉnh thoảng bưng trà, rót nước cho vị quan chỉ huy nhà mình.
Cô đã mấy lần muốn xin nghỉ tay, định tìm người thay mình trực phòng trà, nhưng lần nào cũng bị anh chặn lại.
Mỗi lần cô định nhắc tới thì Ứng Ngộ lại nhìn cô nghiêm túc hỏi “Thế nếu tôi khát thì phải làm sao?”
Như thể chỉ cần không có cô là anh sẽ chết khát ngay đến nơi vậy.
Cố Vi Lan nhìn anh chằm chằm, tɾong bụng đang âm thầm rít lên.
Khát cái con Khỉ nhà anh ấy
Cuối cùng cô cũng nhịn được tới giờ tan ca. Khi đang giúp Ứng Ngộ dọn đống dụng͟͟ cụ mà anh bày bừa lung tung để chuẩn bị mang về thì cô bắt gặp Khu trưởng Du từ khu công trường bên kia bước lên.
Cô nhìn ra được Khu trưởng Du hôm nay tâm trạng không tệ, vừa bước lên đã nhanh chóng báo cáo với Ứng Ngộ rằng việc xây dựng cơ bản của trạm trung chuyển đã bắt đầu vào guồng, tiến độ phát triển vô cùng thuận lợi. Nếu cứ đà này mà làm tiếp, chẳng mấy chốc Tinh cầu Tư Phổ sẽ có thể thông tuyến với các tinh cầu khác bằng trạm trung chuyển đầu tiên
Mà kết quả này vốn đã nằm tɾong dự tính của Ứng Ngộ, cho nên anh cũng chỉ bình thản gật đầu một cái, mặt không gợn chút biểu cảm.
Khu trưởng Du lại cười hì hì mở lời “Quan chỉ huy Ứng, hôm nay công trường tan ca sớm, buổi tối anh có muốn tụ họp ăn uống một bữa không?”
Đối mặt với lời mời đầy nhiệt tình của Khu trưởng Du, Cố Vi Lan vốn cho rằng vị thủ trưởng nhà mình xưa nay không thích tụ tập đông người nên cô đang định mở miệng từ chối thay.
Ai ngờ Ứng Ngộ nghe xong lại trầm mặc vài giây rồi sau đó thản nhiên gật đầu “Có thể.”
Cho tới khi xe đã chạy vào nội thành, Cố Vi Lan vẫn chưa tiêu hóa nổi pha gật đầu đồng ý khi nãy.
Cô thật sự không hiểu nổi hôm nay Ứng Ngộ bị gì, hứng thú ở đâu mà đột nhiên lại chịu đi ăn uống tụ họp thế này.
Khu trưởng Du cố tình chọn phòng khách tại một khách sạn lớn để tổ chức tiệc, không khí buổi liên hoan nhìn chung khá vui vẻ, mọi người cũng giữ chừng mực. Chỉ có điều, không hiểu sao càng về sau, số người nâng ly mời rượu Ứng Ngộ lại càng ngày càng nhiềụ
Ban đầu Cố Vi Lan không mấy bận tâm, nhưng càng nhìn cô lại càng cảm thấy không ổn.
Ứng Ngộ hôm nay chẳng những không từ chối mà còn uống rấtvui vẻ, như thể anh muốn uống càng nhiều càng tốt.
⬅ Trước Tiếp ➡