Lo anh uống quá chén rồi mai lại đổ bệnh hay trễ việc, Cố Vi Lan không thể không đứng dậy chắn trước, đỡ lấy ly rượu người khác định đưa cho anh, nhàn nhạt nói một câu “Quan chỉ huy không uống thêm được nữa, mong mọi người thông cảm.”
Trên bàn tiệc vừa bị Trợ lý Cố nhẹ giọng nhắc nhở, đám người đang ồn ào cũng lập tức tem tém lại, ai nấy cũng đều biết điều mà ngồi im lại chỗ của mình.
Ứng Ngộ thì đang ngồi bên cạnh nhe0 mắt liếc cô một cái, không nói gì cũng không gây thêm rắc rối gì.
Chờ tiệc tàn thì trời đã rấtkhuya rồi. Cố Vi Lan vốn nghĩ sẽ phải dìu người nào đó ra ngoài, nhưng không ngờ Ứng Ngộ vẫn còn đi đứng rấtđàng h0àng. Từ lúc xuống thang máy ra bãi xe cho đến lúc lên xe, anh đều im lặng the0 sát sau lưng cô, không xiêu vẹo cũng không loạng choạng.
Lên xe xong, anh còn rấttự giác kéo dây an toàn, ngồi ngay ngắn trên ghế phụ, không khác gì một hành khách mẫu mực khiến Cố Vi Lan có hơi không kịp thích nghi.
Suốt cả đoạn đường, bầu không khí tɾong xe tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió lùa qua khe cửa. Nhìn thấy Ứng Ngộ im lìm như vậy, Cố Vi Lan còn tưởng anh không say, nhẹ nhàng thở phào một hơi.
kia gọi người “Quan chỉ huy, đến nơi rồi.”
Nhưng Ứng Ngộ vẫn ngồi yên không động đậy. Nghe tiếng gọi, anh chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm chăm chú nhìn cô như thể vừa bừng tỉnh sau một giấc mộng, hoặc cũng có thể như anh đang nhìn cô lần đầu tiên.
Cố Vi Lan còn tưởng anh không muốn xuống xe, khi cô vừa cúi người định mở cửa bên ghế phụ thì tay đã đột nhiên khựng lại giữa chừng.
Ứng Ngộ vẫn ngồi ngay ngắn ở chỗ cũ, tư thế đoan chính, gương mặt bình thản không có gì khác thường.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một chiếc đuôi đột ngột vọt ra từ sau lưng anh, vẫy một vòng rồi thản nhiên dụi dụi vào lòng bàn tay cô như đang nịnh nọt.
Cố Vi Lan “...”
Cái con Mị Ma to xác này, uống rượu xong là không giữ nổi hình tượng nữa rồi đúng không?
Thấy cái đuôi Mị Ma kia đang lúc ẩn lúc hiện, Cố Vi Lan vô thức muốn rút tay lại. Nhưng động tác của cô có vẻ hơi ma͙nh, nửa người trên cứ thế the0 đà ngả về sau, may mà được Ứng Ngộ kịp thời đưa tay đỡ lưng nên mới có thể giữ vững lại.
“Quan chỉ huy… anh...”
Cô vừa mở miệng thì cả người đã bị anh thuận tay kéo qua sau đó ôm gọn lên đùi.
Cố Vi Lan trừng mắt ngẩng đầu “Anh mau buông ra.”
Ứng Ngộ cúi đầu, mùi rượu còn phảng phất quanh hơi thở, anh đang mặt đối mặt nhìn cô, giọng nói vẫn rấtnghiêm túc “Chờ một chút.”
Nghe giọng điệu này, ai không biết thì còn tưởng là anh đang bàn chuyện công tác.
Cố Vi Lan cũng bị cái kiểu đứng đắn đó làm cho hai má bất chợt nóng bừng.
Cô thật sự không đoán ra nổi rốt cuộc anh đang nghiêm túc chuyện gì.
Hơi thở của người đàn ông gần tɾong gang tấc khiến đầu óc Cố Vi Lan như thể sắp sửa nổ tung.
Cô cố gắng đẩy anh ra, muốn giải quyết cục diện rối rắm trước mắt “Trước tiên anh cứ buông cái đuôi ra đã.”
Ứng Ngộ nghiêng đầu nhìn cô, không hiểu sao trông còn có vẻ thật sự hoang mang.
“...”
Cố Vi Lan lập tức lạnh mặt, sau đó cô thực sự nghiêm nghị nhìn anh “Quan chỉ huy, nếu anh còn tiếp tục như vậy thì tôi sẽ tố cáo anh lên Liên bang đấy.”
Lời vừa dứt, Ứng Ngộ quả thật đã có vẻ tỉnh táo hơn một chút. Anh chỉ im lặng nhìn cô một lúc, cuối cùng cũng chậm rãi thả đuôi ra.
Thấy vậy, Cố Vi Lan nhẹ nhõm thở dài một hơi, cô lập tức bước xuống khỏi người anh, nhanh chóng mở cửa rồi bước xuống xe.
Trên quãng đường từ bãi đỗ xe về lại căn nhà gỗ nhỏ, họ sẽ phải băng qua một lối mòn tɾong hoa viên. Đoạn đường ấy nói dài thì không dài, nhưng nói ngắn thì cũng chẳng ngắn.