Cố Vi Lan gần như lập tức rút tay về, nhưng cô lại thấy Ứng Ngộ đang thản nhiên ngậm kẹo que, ánh mắt chẳng hề che giấu mà dừng đúng ở đầu ngón tay của cô vừa nãy đã bị anh chạm phải.
Ánh nhìn ấy không hiểu sao lại khiến tim cô khẽ run lên, không lý do gì báo trước. Giống hết như cảm giác bị một con mãnh thú nhìn chằm chằm trong đêm hôm ấy...
Cô hơi mở miệng, vừa định nói gì đó để dời đi lực chú ý thì không ngờ Ứng Ngộ lại đột ngột nghiêng người tới gần, một tay anh đặt bỗng nhiên lên cánh cửa xe đang mở, lập tức chặn lại đường lui của cô.
Anh đang chống cô vào giữa thân mình và cửa xe, thân người gần đến mức chỉ cần cúi đầu một chút là hơi thở đã quét qua má cô.
Không hề báo trước, Ứng Ngộ chậm rãi nghiêng người, sống mũi cao thẳng lướt sát qua gò má cô, sau đó anh nhẹ nhàng hít vào một hơi. Vừa ngửi anh còn vừa lười biếng hỏi “Trợ lý Cố, hôm nay cô đã đi đâu thế?”
Toàn thân Cố Vi Lan bỗng nhiên hóa đá.
Lúc anh lên tiếng, cô cũng ngửi thấy rõ mùi ngọt ngào từ trên miệng anh.
Là mùi hương đào. Nhưng không phải kiểu nhẹ nhàng dịu dàng, mà là một hương vị ngọt ngào đến mức khıêu khích, cứ như đang cố tình muốn quyến rũ người.
Sau khi sững người ra một chút, Cố Vi Lan lập tức phản ứng lại đẩy Ứng Ngộ ra.
“Không phải Trợ lý Cố nói là đi bệnh viện à?”
Anh không biểu cảm, anh mắt vẫn dán chặt lên người cô, giọng đều đều nhưng mang theo một sự ép hỏi rất rõ “Vậy sao trên người cô lại có mùi cà phê? Còn từng tiếp xúc thân thể với người đàn ông khác là sao?”
Cố Vi Lan “...”
Cái đó... đúng là lúc ở quán cà phê, cô có bị dây một chút cà phê vào tay áo. Mà khi ấy, đúng lúc Tống Minh Trạch đưa khăn giấy qua lau giúp cô.
Thế thôi. Chỉ có vậy thôi.
Nhưng mà bây giờ nghe giọng Ứng Ngộ, không hiểu sao cô lại chẳng dám thở mạnh.
Là do cô sơ suất rồi.
Cô đã quên mất rằng khứu giác của Biến thể Mị Ma vốn nhạy hơn người thường rất nhiều…
“Tôi ở bệnh viện gặp lại đàn anh trong trường quân sự trước kia.”
Cố Vi Lan chỉ đành giải thích, giọng cố gắng bình thản hết mức “Làm việc xong thì tiện thể vào quán cà phê ngồi nói chuyện vài câụ”
Cô không cho rằng việc này mình cũng phải báo cáo với Ứng Ngộ. Nhưng nhìn dáng vẻ anh như thể sắp lập biên bản truy cứu trách nhiệm thế kia, Cố Vi Lan cũng chẳng muốn vì chuyện nhỏ xíu này mà gây ầm ĩ. Thế là cô chỉ đành nói cho rõ.
Chỉ có điều, sau khi nghe xong, vị quan chỉ huy nào đó lại vẫn chẳng nói chẳng rằng, chỉ liếc cô một cái đầy ý vị rồi lặng lẽ mở cửa xe ngồi thẳng ngay vào ghế saụ
Không thèn nói chuyện cũng không thèm để ý, lại còn không một câu đáp lại.
Thái độ này còn nặng nề hơn cả tức giận.
Cố Vi Lan cũng không nói thêm gì mà chỉ lặng lẽ ngồi vào ghế lái, một tay cài dây an toàn, một tay lướt nhẹ qua gương chiếu hậu liếc mắt nhìn về phía saụ
Ngồi ở ghế sau, vị quan chỉ huy nào đó vẫn còn đang ngậm kẹo que, cả người toát ra một tầng áp suất lạnh lẽo đến nỗi tưởng như không khí trong xe cũng sắp sửa bị đông lại.
Cố Vi Lan dõi mắt theo anh, rõ ràng là đang nhìn cái dáng vẻ lạnh như băng của anh, nhưng chẳng hiểu sao lúc đạp chân ga thì khóe môi cô lại khẽ cong lên.
Cô vừa lái xe vừa nghĩ đến hình ảnh một tư lệnh quyền cao chức trọng như vậy lại ngồi ở hàng ghế sau ngậm cây kẹo mút, còn phụng phịu chẳng nói chẳng rằng...
Tự dưng lại thấy có chút đáng yêu
Trên đường lái xe quay về, Cố Vi Lan cũng dần hiểu ra vì sao Ứng Ngộ lại không vui.