⬅ Trước Tiếp ➡
Cô chỉ tay về phía chiếc xe việt dã đang đỗ bên kia “Đàn anh, em phải đi đón sếp của mình rồi. Khi nào vật tư từ Tinh cầu Số Một được duyệt xuống thì em sẽ báo lại cho anh nhé.”
Thấy Cố Vi Lan vẫn còn bận việc thì Tống Minh Trạch cũng không giữ cô lại nữa, anh ta chỉ gật đầu dặn dò “Đường ở bên này thường không dễ đi, em chú ý lái xe cẩn thận nhé.”
“Vâng, cảm ơn đàn anh.”
Khu mở rộng nằm sát vùng núi quanh co, đường xá thật sự gập ghềnh khó đi. May mà tay lái của Cố Vi Lan đủ cứng nên cuối cùng cũng đưa xe đến nơi an toàn, cô vững vàng dừng lại một bên rìa công trường mở rộng.
Đúng lúc này, công trường cũng vừa đến giờ nghỉ giải lao, Cố Vi Lan không tiện lại gần nên cô chỉ tựa vào cạnh xe, lặng lẽ chờ cho đến giờ tan ca.
Từ xa, cô đã thấy một bóng dáng quen thuộc nổi bật giữa nhóm người đang di chuyển.
Ứng Ngộ không biết từ lúc nào đã thay sang bộ đồng phục công trường màu lam, tay anh cầm thiết bị thăm dò, vẻ mặt anh cực kì nghiêm túc đang bình tĩnh chỉ đạo gì đó.
Nhìn dáng vẻ này, cô hoàn toàn không thể tìm được điểm chung nào với người tìm cô đi bắt côn trùng nửa đêm hôm trước.
Những người khác cũng mặc cùng kiểu đồng phục lao động thế này, nhưng khi đến lượt anh khoác lên thì lại có cảm giác vô cùng thời trang. Cả dáng người lẫn khí chất đều mang lại một cảm giác âm trầm cấm dục, vừa rắn rỏi nam tính lại vừa mang theo chút quyến rũ chết người.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn từ xa, Ứng Ngộ ban nãy còn đang quay lưng với cô lại bỗng nhiên khẽ nghiêng đầụ
Đôi mắt sâu thẳm như một dải ngán hà, chuẩn xác khóa chặt vị trí của Cố Vi Lan.
Một cái nhìn thẳng đột nhiên xông tới, thẳng đến mức khiến cô cảm thấy như chính mình vừa bị ánh mắt ấy nhìn xuyên qua.
Cố Vi Lan thấy mình bị phát hiện thì nhanh chóng đứng thẳng dậy.
Trong khi cô còn đang lưỡng lự không biết có nên chủ động đi tới hay không thi đã thấy Ứng Ngộ giao lại thiết bị cho cấp dưới, dặn dò bọn họ mấy câu rồi nhận lấy một bình nước từ tay binh sĩ, sau đó thong thả rảo bước đi về phía cô.
"Cô đến từ bao giờ thế?"
Vừa mở nắp bình nước, anh vừa ngửa đầu uống mấy ngụm lớn, tiện thể liếc mắt sang nhìn cô một cái.
Trên người anh, bộ đồng phục lao động màu xanh lam đang dính bùn đất loang lổ, nhìn qua cũng khá nhếch nhác. Nhưng chính khoảnh khắc anh ngửa cổ uống nước, từng giọt mồ hôi theo đường cong cổ họng chảy xuống, trượt dọc theo chiếc yết hầu đang lộ rõ nhấp nhô lên xuống lại khiến cảnh tượng ấy vừa tùy tiện cũng vừa gợi cảm đến kỳ lạ.
Nhất là khi anh đang đứng gần ngay trước mặt cô, mùi hormone đậm đặc từ người anh gần như đang ập thẳng tới khiến cho Cố Vi Lan suýt nữa thì trở tay không kịp.
“Vừa mới tới không lâụ”
Cô khẽ ho nhẹ một tiếng, cố làm ra vẻ bình tĩnh nói tiếp “Quan chỉ huy đã làm xong việc rồi à?”
Ứng Ngộ gật đầu, ánh mắt sắc như có thực thể quét thẳng lên người cô “Cô có mang theo kẹo không?”
“Có mang.” Cố Vi Lan xoay người mở cửa xe, chống tay vào thành ghế, cúi xuống lục một lúc rồi lấy ra một que kẹo đưa cho anh.
Khi Cố Vi Lan vừa định đưa que kẹo cho Ứng Ngộ thì cô Cố phát hiện tay anh dính đầy bùn, thế là cô hơi khựng lại rồi thấp giọng hỏi “Có cần tôi bóc vỏ giúp không?”
Ứng Ngộ liếc nhìn cô một cái rồi không từ chối.
Cố Vi Lan liền bóc lớp giấy bọc kẹo ra và đưa que kẹo đến gần miệng anh.
Cuối cùng lúc này Ứng Ngộ mới chịu cúi đầu, chậm rãi cắn lấy que kẹo. Môi anh vô tình lướt nhẹ qua đầu ngón tay cô, khẽ chạm vào làn da trắng muốt nơi mỏng manh nhất.
⬅ Trước Tiếp ➡