Chương 27
Vốn dĩ bọn họ nên là thần tiên quyến lữ, cầm sắt hoà minh , cả đời đều hạnh phúc giống như mười mấy năm trước, đều do…
ý nói vợ chồng hạnh phúc, yêu thương nhau
“Âm Âm, đừng nghĩ nữa.” Giọng nói của A Mạc cắt đứt suy nghĩ của Bạch Tầm Âm, cô nàng đưa tay ôm mặt Bạch Tầm Âm xoay lại, mắt to chớp chớp, “Chúng ta mau tới công viên chơi đi, muộn hơn chút nữa là không kịp rồi ”
Bạch Tầm Âm nhíu mày, cầm giấy bút trên bàn viết một hàng chữ chất vấn
Ninh Thư Mạc, rốt cuộc cậu đang làm cái gì thế?
Rõ ràng hôm trước hai người mới tới cái công viên kia rồi, kết quả hôm nay cô nàng lại nói chưa đi bao giờ, còn làm ra vẻ thần thần bí bí như vậy nữa…
“Trời ạ, tớ có một diệu kế thế này.” A Mạc nghe vậy không nhịn được cười, đôi mắt giảo hoạt hỏi Bạch Tầm Âm, “Không phải trước đó cậu nói muốn nhân lúc nghỉ hè tìm việc làm thêm sao, tớ nói cho cậu biết, tớ có cách đó ”
Bạch Tầm Âm sửng sốt
Cậu có cách gì?
Bạch Hồng Thắng ở bệnh viện một thời gian dài, dần dần số của cải cũng tính là giàu có của nhà họ Bạch đều đã dần cạn kiệt, tuy rằng chưa đến mức chỉ còn bốn bức tường không có cơm ăn, nhưng Quý Tuệ Dĩnh cũng chỉ là nhân viên công chức bình thường, thu nhập có hạn.
Bạch Tầm Âm luôn muốn phòng bị từ trước, thừa dịp có thời gian rảnh đi làm thêm kiếm chút tiền.
Chỉ có điều cô là người khuyết tật, những việc cơ bản nhất ở quán trà sữa hay quán net đều rất khó tìm, tại sao A Mạc lại có cách gì được?
“Đồ ngốc.” Dáng vẻ A Mạc như đã dự liệu được trước mọi việc, cười tủm tỉm hỏi cô, “Cậu có biết bây giờ bày hàng ở vỉa hè không bị tính phí nữa không?”
…???
“Cho nên.” A Mạc giải quyết dứt khoát, “Tớ quyết định, hai chúng ta bán hàng trên vỉa hè đi ”
Tính tình A Mạc nghĩ gì là muốn làm cái đó ngay, nói xong lập tức kéo Bạch Tầm Âm ra ngoài.
Không biết cô gái nhỏ này kiếm đâu ra một chiếc xe, lại còn tìm anh họ lái giúp, cốp xe còn có đầy đủ dụng cụ bày bán quán – một đống búp bê, trang sức rồi mấy cái vòng nho nhỏ gì đó, nói quyết định dùng trò này để kiếm tiền.
Bạch Tầm Âm còn tưởng rằng A Mạc chỉ nói chơi mà thôi, không nghĩ tới cô nàng đã chuẩn bị xong xuôi tất thảy.
Chỉ là chưa chuẩn bị mà đã đi ra vỉa hè bán đồ… có thể được sao?
Cô vội vàng giữ chặt A Mạc đang hấp tấp, đánh chữ trên điện thoại
Cậu nói cho tớ biết kế hoạch của cậu đã.
“Không sao đâu, nhất định có thể kiếm tiền mà ” A Mạc cười lớn, giới thiệu cho Bạch Tầm Âm cốp xe ‘bảo bối’ của mình, “Tớ đã làm 500 cái vòng nhẹ để ném rồi, đảm bảo bọn họ không thể lấy được thứ gì, nghĩ xem một tệ 10 vòng, mà số vòng kia còn có thể dùng lại được, kiếm tiền đúng là dễ như trở bàn tay.”
…
Nhưng Bạch Tầm Âm cảm giác không ai buôn bán mà nói đơn giản như A Mạc vậy đâụ Cô không nhịn được hỏi thêm
Vậy nếu như những thứ đó bị người ta lấy được hết thì sao?