⬅ Trước Tiếp ➡

“Sao có thể chứ ” A Mạc trợn tròn mắt, thề son thề sắt, “Vòng này của tớ rất nhẹ, đến lúc đó chúng cứ để phần thưởng xa ra một chút, ai có thể ném trúng chứ? Hơn nữa tớ mua mấy đồ này còn chưa tới hai trăm tệ nữa, cậu cứ yên tâm, nhất định sẽ có lãi thôi mà.”
Gia cảnh A Mạc giàu có, là cô gái thuộc kiểu dù phải bồi thường tiền cũng không sợ.
Từ sau khi bán hàng trên vỉa hè trở nên hợp pháp cô nàng đã cảm thấy rất ‘tốt chơi’, cái gọi là kiếm tiền buôn bán đều là nguỵ trang cả nan chỉ vì bản thân muốn chơi mà thôi.
Nói xong, A Mạc cũng không để ý tới sự lo lắng của Bạch Tầm Âm mà vội vàng đẩy cô lên ghế saụ
Trên đường đi còn khẳng định bản thân mình, “Tớ mua 50 phần thưởng đa dạng lắm, còn đều là những thứ hấp dẫn nữa chứ, ai có thể chuẩn bị đầy đủ như thế được? Nếu thực sự có, tớ sẽ gọi người đó là anh ”

Nhưng A Mạc thật sự không nghĩ tới kiến thức của mình thật sự quá ít, đúng là có rất nhiều ‘nhân tài’ bách phát bách trúng như vậy.
Anh họ A Mạc lái xe đưa hai cô gái nhỏ tới nơi bày bán hàng trong công viên trò chơi, giúp đỡ hai người bọn họ bê đồ xuống rồi dọn dẹp xong xuôi lập tức rời khỏi.
Hai thiếu nữ lần đầu tiên làm chuyện ‘mua bán’ lúc này mới cảm thấy chân tay hoảng loạn và bất lực – hai người các cô đứng ở bên cạnh quầy hàng giữa dòng người qua lại, không ai biết nên làm cái gì.
Hét lớn sao? Nhưng có chút kêu không ra hơi.
“Âm Âm à.” A Mạc nghẹn đỏ mặt, túm tay nhỏ của Bạch Tầm Âm xin giúp đỡ, “Chúng ta nên nói cái gì bây giờ?”
Sao Bạch Tầm Âm lại biết được chứ.
Đối với quyết định này của A Mạc, còn cả hành động vội vội vàng vàng quả thực có chút dở khóc dở cười.
Nhưng cũng không thể lãng phí những thứ đã mua và vòng ném được.
Bạch Tầm Âm suy nghĩ, đi lên phía trước cầm lấy mỗi bên một cái vòng, cô không thể nói nên lời, chỉ có thể dùng ngôn ngữ cơ thể để ‘chào hàng’.
A Mạc thấy thế, cũng vội vàng chạy tới giúp đỡ.
Giọng nói nhỏ bé giống như ruồi muỗi thốt ra từ cổ họng, “Vòng, một tệ mười cái vòng…”
Ánh nắng mặt trời chói chang, hai thiếu nữ dáng người thon dài cầm vòng loạng choạng đứng trong đám người, cả hai đều mặc áo croptop và váy ngắn lộ ra tay chân, làn da trắng nõn, vòng eo con kiến chỉ cần một tay là có thể ôm gọn, so với trò chơi ném vòng sớm đã chơi chán kia còn hấp dẫn hơn.
Không bao lâu, bắt đầu có vài nam sinh tới đây mua vòng.
Chỉ là chơi game là giả, tiếp cận là thật.
A Mạc tươi cười thu tiền, hơn nửa bản thân cô nàng giỏi ăn nói, dăm ba câu ứng phó với mấy nam sinh đó cũng không thành vấn đề.
Nhưng Bạch Tầm Âm ở đây lại cảm thấy mình như đang đứng trên đống lửa như ngồi đống than. Cô ghét tiếp chuyện với người khác, thậm chí những người đàn ông xa lạ tiếp cận còn khiến cô cảm thấy có một loại bài xích cực đoan, giống như trong bầu không khí nóng rực mang theo cảm xúc nhớp nháp, bực bội, bị đè nén.
Mãi cho đến khi một tiếng kêu đột ngột vang lên cắt đứt mọi xúc cảm của cô –
“Bạch Tầm Âm? ”


⬅ Trước Tiếp ➡