Chương 26
Mà Bạch Tầm Âm không nghĩ tới chính là, vậy mà rất nhanh cô đã bắt gặp Dụ Lạc Ngâm, thậm chí không cần chờ tới khai giảng.
Chuyện này phải bắt đầu từ A Mạc.
Cô nàng chính thức từ thành phố cách vách trở về Lâm Lan, thích ý giống như là bá vương thổ phỉ trở về đỉnh núi của mình, cả ngày lôi kéo Bạch Tầm Âm đi khắp nơi dạo chơi – không hề có áp lực và tự giác của một học sinh chuẩn bị lên lớp 12 chút nào cả. Trên cơ bản, cứ buổi sáng là tới kéo Bạch Tầm Âm đi chơi cùng mình, buổi tối thì đến nhà cô ăn trực cơm.
Quý Tuệ Dĩnh nấu cơm rất ngon, từ trước tới nay lúc nào A Mạc cũng thích tới nhà cô ăn ké cơm, chưa kể lại còn hơn một năm trời chưa được ăn bữa nào nữa.
Vì thế mấy ngày này, thực đơn của Quý Tuệ Dĩnh ngày càng đa dạng chiêu đãi cô nàng, nụ cười trên mặt cũng ngày một nhiềụ
Bạch Tầm Âm không khỏi nhẹ nhàng thở ra, trong lòng vừa chua xót lại vừa vui vẻ.
Hai năm trước, sau khi xảy ra ‘chuyện ngoài ý muốn’ kia, không khí trong nhà cô đã bắt đầu trở nên yên tĩnh lạ thường, không có giọng nói của người ba Bạch Hồng Thắng, không có giọng nói của cô… Trên thực tế, nhất định là Quý Tuệ Dĩnh cảm thấy rất cô đơn.
A Mạc trở về nói cười ầm ĩ, trong lòng bà ít nhất cũng có chút an ủi.
Chỉ là con nhóc này vô cùng dính người, vừa mới ăn trưa xong đã chuyển tròng mắt, cầu xin Quý Tuệ Dĩnh, “Dì Dĩnh Dĩnh ơi, buổi chiều dì có thể để cho Âm Âm đi công viên trò chơi với con được không ạ, nghe nói Lâm Lan mới mở một khu công viên trò chơi, con chưa được đi nữa ”
… Cũng đã đi hết một vòng công viên nhà người ta rồi mà
Bạch Tầm Âm rất là đau đầu, ngón tay mảnh khảnh xoa huyệt Thái Dương, vừa định từ chối A Mạc đã bị Quý Tuệ Dĩnh ngăn cản.
“Được được, đi đi.” Bà cười cười, xách túi trên bàn, “Âm Âm à, vừa hay lát nữa mẹ cũng phải tới bệnh viện thăm ba con, con cứ đi ra ngoài chơi với A Mạc đi.”
Bạch Tầm Âm sửng sốt, nhìn con ngươi dịu dàng như nước của Quý Tuệ Dĩnh rồi chậm rãi gật đầụ
Chờ Quý Tuệ Dĩnh xách túi đi rồi, trong nhà lại rơi vào không khí yên lặng, A Mạc ôm lấy bả vai Bạch Tầm Âm nhỏ giọng nói, “Âm Âm, chú Bạch chú ấy… tình hình của chú ấy có đỡ hơn chút nào không?”
Hai năm trước, lúc Bạch Hồng Thắng bởi vì ‘sự cố’ mà ‘ngoài ý muốn’ rơi từ lầu bảy xuống, may mà mạng lớn không chết nhưng từ đây lại trở thành người thực vật, ngày ngày ở trong phòng bệnh dựa vào dụng cụ truyền dịch sống qua ngày.
Bác sĩ nói có khả năng ông sẽ tỉnh lại, cũng có khả năng mãi mãi không thể tỉnh lại nữa.
Mỗi tuần Bạch Tầm Âm sẽ tới thăm Bạch Hồng Thắng hai lần, mỗi lần nhìn thấy cơ thể ngày càng héo rút tái nhợt của ba mình, trái tim sẽ đau giống như bị ai đó siết chặt vậy.
Chờ tới khi lên lớp 11, Quý Tuệ Dĩnh không cho cô tới nữa – Bạch Tầm Âm biết bà sợ ảnh hưởng tới kết quả học tập của cô, cho nên bà chỉ dám một mình đi chăm Bạch Hồng Thắng.
Ngày qua ngày, mỗi một ngày trôi qua.
Ngay cả A Mạc cũng không nhịn được cảm thán, “Dì cũng thật là si tình với chú quá.”
Đúng vậy, đúng vậy.