⬅ Trước Tiếp ➡

“Không phải chứ, anh Dụ à, cách theo đuổi của mày cũng thật là sáng tạo đấy.” Lục Dã nhớ tới cảnh tượng vừa rồi được xem, nhịn không được chửi thầm, “Giúp người ta dọn đồ thì cũng không giúp từ sớm đi, sao cứ phải đợi tới lúc con gái nhà người ta mắc mưa mới qua giúp chứ.”
Bốn người bọn họ sớm đã dọn xong đồ đạc của mình, trở về khu dạy học cũ tính toán giúp đỡ bạn học.
Xuất phát từ vụ đánh cược ‘theo đuổi Bạch Tầm Âm’, ba người còn lại đều nóng lòng muốn thêm dầu vào lửa đẩy Dụ Lạc Ngâm tới cửa lớp ba. Đối phương cũng không hề từ chối, cười khẽ rồi đi theo.
Kết quả thì sao, cậu chỉ đứng trong bóng tối, không hề hoang mang nhìn Bạch Tầm Âm tự mình vác ghế ra ngoài.
Xung quanh Bạch Tầm Âm tới một người giúp đỡ cũng không có, bên cạnh là một bàn một ghế, dáng vẻ vô cùng cô độc.
Còn anh chàng tuyên bố muốn ‘theo đuổi’ này lại nhìn con gái nhà người ta rơi vào thế khó xử mắc mưa mới chậm rãi đi qua giúp đỡ.
Bình tĩnh tới mức Lục Dã không nhịn được muốn đạp Dụ Lạc Ngâm một cái.
Bạch Tầm Âm mảnh khảnh gầy yếu nhìn thế nào cũng không giống một người có thể tự dọn bàn ghế và đồ đạc của mình, nếu Dụ Lạc Ngâm còn không nhúc nhích, cậu ta cũng đã sắp không nhịn được mà chạy ra giúp đỡ rồi.
“Theo đuổi giống như mày ấy mới là không theo đuổi nổi.” Dụ Lạc Ngâm nghe Lục Dã lên án, không hiểu sao lại cười.
Lục Dã đâu thể hiểu nổi, là cậu ta thì đã trực tiếp tới giúp rồi, nào có một màn gặp nhau ‘lãng mạn’ dưới mưa như thế.
Vừa rồi Bạch Tầm Âm che dù cho cậu dưới mưa, hai tai cô gái nhỏ đều đã đỏ hết cả lên rồi.
Trên làn da trắng nõn nhìn vô cùng rõ ràng.
“Mày chịu giúp người ta dọn đồ vào ngày trời mưa…” Chu Tân Tuỳ đẩy kính mắt, quay đầu suy tư nhìn Dụ Lạc Ngâm, “Anh Dụ, rốt cuộc là vì đánh cược, hay là vì mày hơi thích người ta rồi?”
Lê Uyên và Lục Dã nghe thấy câu này, ngoài ý muốn nhìn về phía Chu Tân Tuỳ, cảm xúc trong mắt chói lọi – sao Dụ Lạc Ngâm có thể thật sự thích một con nhỏ bị câm được chứ?
Động tác lau tóc của Dụ Lạc Ngâm không ngừng, tiếng cười khẽ truyền ra ngoài hỏi lại, “Mày thấy thế nào?”
Chu Tân Tuỳ trầm mặc một hồi, thành thật nói, “Thật ra, con nhỏ câm đó trông xinh như thế, thích cũng là chuyện bình thường thôi.”
“Đúng vậy.” Dụ Lạc Ngâm ném khăn bông lên bàn, khuôn mặt bị tóc mái che khuất một nửa vừa tuấn tú vừa tự phụ.
Ánh mắt nhìn mấy người còn lại mang theo vẻ xấu xa hư hỏng, trước khen sau chê nói, “Nhưng còn tao chỉ vì đánh cược mà thôi.”
Tác giả có lời muốn nói
Anh Dụ Tất cả những lời nói khốn kiếp bây giờ đều là nước Tây Hồ sau này
============================================================
Bạch Tầm Âm không rõ Dụ Lạc Ngâm viết tờ giấy kia cho cô là có ý gì. Cậu nói muốn cô tự mình ‘báo đáp’ cậu, nhưng cũng đã sắp nghỉ hè tới nơi rồi… Ân tình này phải chờ tới học kỳ mới sao? Cảm giác thiếu nợ người khác khiến Bạch Tầm Âm không thoải mái chút nào, cũng không biết nên làm cái gì. Cô sẽ không tự chủ được bản thân mà nghĩ tới Dụ Lạc Ngâm, mà suy nghĩ này cũng là ý trên mặt nghĩ – nghĩ xem nên làm gì để báo đáp.


⬅ Trước Tiếp ➡