⬅ Trước Tiếp ➡

Dụ Lạc Ngâm, Bạch Tầm Âm, Thịnh Sơ Nhiễm, vị trí của ba người trùng hợp tạo thành ‘hình tam giác’ khiến người ta cảm thấy vừa quỷ dị lại vừa hấp dẫn.
Ai cũng thích hóng drama, đây là điều đương nhiên.
Chỉ là ‘nam chính’ cũng không cho quần chúng ăn dưa không gian bổ não.
Dụ Lạc Ngâm không để ý Thịnh Sơ Nhiễm cũng không để ý Bạch Tầm Âm.
Thật sự giống như lời Thịnh Sơ Nhiễm nói vậy, cậu chỉ ‘tiện tay giúp đỡ’ mà thôi. Dụ Lạc Ngâm đặt cái bàn tới trước mặt Bạch Tầm Âm, tóc đen ướt đẫm, thiếu niên tuỳ tay vuốt một cái rồi dứt khoát rời đi.
Không ít giọt nước trên tóc rơi xuống bàn học trước mặt Bạch Tầm Âm.
Cô cụp mắt nhìn, bên tai có thể nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm của Thịnh Sơ Nhiễm.
Hiển nhiên, đây là lần đầu tiên cô ta vui vẻ vì sự lạnh nhạt của Dụ Lạc Ngâm.
Thịnh Sơ Nhiễm sung sướng hừ nhẹ một tiếng, lắc lư trở lại chỗ ngồi của mình.

Im lặng vài giây, Bạch Tầm Âm gỡ tóc ra cho khô, lấy một chiếc áo đồng phục trong ngăn bàn ra chuẩn bị thay.
Lúc lấy quần áo, có một tờ giấy nhỏ bỗng nhiên rơi xuống mặt đất.
Mà Bạch Tầm Âm nhớ rõ, trong ngăn bàn của mình không hề có tờ giấy này.
Cô hơi sửng sốt, vội vàng khom lưng nhặt lên.
Bên trên tờ giấy được viết bằng bút đen, vừa nhìn đã biết là chữ của con trai, nét chữ giống như rồng bay phượng múa, sức lực ngòi bút giống như muốn phá tan tờ giấy bay ra ngoài –
Nhớ báo đáp tôi đấy.
Dụ Lạc Ngâm không làm những chuyện không có lợi nhuận, là muốn theo đuổi, muốn ‘hồi báo’.
Bạch Tầm Âm nhìn mảnh giấy một hồi, trong đầu có chút hoang mang, sau đó cô khẽ gấp tờ giấy lại.
“Ngày mai bắt đầu nghỉ hè rồi.” Các bạn học đều đã dọn bàn học xong xuôi, Thân Lang Lệ lên bục giảng nói chuyện, toàn là những lời lẽ bình thường, “Chú ý tới việc học, học thêm nhiều vào, đừng có nghỉ học là ra ngoài chơi, học kỳ sau là các em lên lớp 12 rồi đấy, chỉ cần qua nốt năm sau nữa thôi là có rất nhiều thời gian chơi…”
Bạch Tầm Âm thất thần nghe cô giáo nói, điện thoại di động rung lên, là tin nhắn A Mạc gửi tới.
Âm Âm ơi, cậu dọn bàn ghế xong chưa? Bầu trời Lâm Lan lại có mưa rồi.
Bạch Tầm Âm theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời vừa rồi còn mưa to mà nay đã ngớt hẳn, chỉ còn lại những hạt mưa phùn lất phất.
Giống như là cố ý theo chân học sinh bọn họ, dọn đồ đạc bàn ghế xong xuôi, sau cơn mưa trời lại sáng.
Thậm chí còn có thể nhìn thấy được cầu vồng ẩn hiện ở cuối chân trời, bỗng nhiên tâm tình Bạch Tầm Âm trở nên ‘thông suốt’, cô cúi đầu trả lời tin nhắn của A Mạc –
A Mạc à, tớ gặp được một người rất đặc biệt.
“Anh Dụ, khăn lông của mày này.”
Lúc Dụ Lạc Ngâm quay trở lại lớp, một cái khăn lông được ném tới.
Cậu duỗi tay bắt lấy, lúc lau tóc còn nghe thấy Lê Uyên ở bên cạnh sinh động hỏi, “Anh Dụ, mày thật sự đi giúp con nhỏ câm đó thu dọn đồ đạc à?”
“Không thì sao?” Vấn đề này mà hỏi ra thì đúng là có tính sáng tạo, Dụ Lạc Ngâm cười nhạo, đôi mắt đen dưới tóc mái nhìn cậu ta, “Tao đi ra ngoài chơi nên mắc mưa chắc?”



⬅ Trước Tiếp ➡