Chương 23
“Mày nói chuyện xem nào.” Thịnh Sơ Nhiễm nóng nảy, giọng nói gấp gáp, nhíu mày đẩy Bạch Tầm Âm một cái, “Mày và Dụ Lạc Ngâm quen nhau như thế nào? ”
Gần như cả trường này đều biết cô ta theo đuổi Dụ Lạc Ngâm, vì thế mà hầu như không có nữ sinh nào dám tới gần bắt chuyện với cậu, nhưng dựa vào cái gì mà cậu lại giúp đỡ con câm Bạch Tầm Âm này dọn đồ đạc chứ?
Một loại linh cảm bất an ập tới, không biết là nước mưa hay mồ hôi, lòng bàn tay Thịnh Sơ Nhiễm cũng đã ướt đẫm.
Bạch Tầm Âm bị cô ta đẩy vào tường, thân mình mảnh khảnh mềm mại như bông, mày hơi chau lại, đáy mắt xẹt qua một tia ghét bỏ.
Hàng lông mi dài khẽ nâng lên, nhìn về phía Thịnh Sơ Nhiễm, đáy mắt không hề có cảm xúc gì cả, chỉ nhàn nhạt nhìn cô ta một cái khiến sống lưng Thịnh Sơ Nhiễm cũng lạnh dần.
…
“À, tao quên mất, dù sao thì mày cũng không nói được.” Một lúc sau, Thịnh Sơ Nhiễm như tìm được chỗ dựa cho mình, ra vẻ không có việc gì cười nhạo một tiếng.
Ánh mắt cô ta khinh miệt nhìn về phía Bạch Tầm Âm, hạ thấp giọng nói, “Chỉ là một con câm thôi mà, cũng xứng tranh với tao sao?”
Bạch Tầm Âm nghe vậy, híp mắt nhìn về phía Thịnh Sơ Nhiễm, thấy được đáy mắt cô ta còn mang theo vẻ bất an.
Cho rằng bản thân đã che giấu rất kỹ, nhưng trên thực tế lại vô cùng rõ ràng, Thịnh Sơ Nhiễm… đang sợ cái gì?
Huống hồ, bản thân cô cũng không có ý muốn ‘tranh’ cái gì với cô ta.
Cuộc đối thoại vô nghĩa này thực sự khiến người ta không có hứng thú chút nào.
Bạch Tầm Âm cụp mắt, tránh khỏi Thịnh Sơ Nhiễm quay về vị trí của mình. Ngồi trên chiếc ghế kia… vừa rồi Dụ Lạc Ngâm giúp cô chuyển ghế tới, cuối cùng cậu giúp cô vì cái gì?
“Dụ Lạc Ngâm là người tốt, nhìn thấy bạn nữ nào dọn đồ một mình đương nhiên sẽ giúp thôi.” Thịnh Sơ Nhiễm quét mắt một vòng nhìn mấy người đang ngo ngoe rục rịch trong phòng học, không biết đang nói chuyện với ai, lẩm bẩm lầu bầu rồi lớn tiếng nói, “Mọi người đứng hiểu lầm, cũng tránh cho người nào đó tự mình đa tình.”
Đây là lời nói ‘tuyên bố chủ quyền’, nhưng có ai trong phòng học mà không biết Thịnh Sơ Nhiễm căn bản không theo đuổi được người ta chứ?
Đây là đang tuyên bố chủ quyền với ai chứ?
Thật nực cười mà.
Nhưng tất nhiên cũng sẽ có một số người vĩnh viễn theo đuôi phía sau Thịnh Sơ Nhiễm hùa theo cô ta, một số người hứng thú nhìn về phía Bạch Tầm Âm đang yên tĩnh ngồi một chỗ.
Thiếu nữ cởi áo khoác vắt khô nước, khuôn mặt lạnh nhạt bình tĩnh giống như những lời Thịnh Sơ Nhiễm nói không liên quan gì tới cô vậy.
Bạch Tầm Âm vô tình nhìn một vai hề đang tự biên tự diễn, cũng mặc kệ vai hề kia đang õng à õng ẹo làm dáng trước mặt cô.
Ở một mức độ nào đó, cô là một người khá lạnh nhạt.
Chỉ chốc lát sau, Dụ Lạc Ngâm dưới sự ‘chờ mong’ của mọi người đã mang theo bàn học của Bạch Tầm Âm vào lớp, Thịnh Sơ Nhiễm còn đứng cạnh Bạch Tầm Âm không đi, nhìn thấy cậu là đôi mắt sáng ngời, vội vàng bắt chuyện –
“Dụ Lạc Ngâm ơi, quần áo cậu đều ướt hết rồi, tớ có máy sấy đấy, tớ hong khô quần áo giúp cậu nha.”
Đi học mang theo máy sấy và cả một bộ đồ trang điểm chỉnh tề, trừ Thịnh Sơ Nhiễm ra thì cũng không còn ai khác.