⬅ Trước Tiếp ➡
Hầu Phương lúng túng "Anh Hàn, có phải anh rấtác cảm với người như em không, nếu anh thấy khó chịu thì em... em có thể..."
Sử Hàn ngồi xổm xuống dọn dẹp mớ hỗn độn, nghiêm túc nói "Không có, đừng nghĩ linh tinh."
Sử Hàn vừa dứt lời, Đoàn Hàm đứng bên cạnh đã nắm tay thành nắm đấm đánh nhẹ Hầu Phương "Nghĩ gì đấy hả? Anh Hàn là người cổ hủ vậy sao?"
Hầu Phương "Tớ... tớ không có ý đó."
Đoàn Hàm lanh lợi tinh quái "Kể nghe đi, Phương Phương, cậu là người nằm trên hay nằm dưới..."
Câu hỏi này của Đoàn Hàm, Hầu Phương không trả lời.
Vì thế, hai người đuổi đánh nhau loạn xạ tɾong quán cà phê.
Cuối cùng Đoàn Hàm ghé sát lại gần Sử Hàn, vẻ mặt thần bí nói "Anh Hàn, anh tin không, Tiểu Phương với em tuyệt đối là chị em."
Sử Hàn đang bận rộn ngước mắt nhìn Đoàn Hàm "Sao em nhìn ra được?"
Đoàn Hàm "Rõ ràng quá mà, không phải chị em thì sao mà chu đáo thế được, anh không thấy bình thường cậu ấy quá chu đáo à?"
Sử Hàn "Chỉ có chị em mới chu đáo thôi sao?"
Đoàn Hàm vẻ mặt nghiêm túc "Đúng ạ, con gái mới rấtchu đáo mà..."
Nói rồi, Đoàn Hàm như nghĩ ra điều gì, mím môi cười "Hehe, mà cũng không hẳn, ví dụ như anh Hàn anh cũng rấtchu đáo, nhưng anh lại là trai thẳng chuẩn men..."
Sử Hàn "..."
Đây không phải chuyện gì to tát.
Giống như Đoàn Hàm nói, mọi người đều không phải người cổ hủ.
Trong thời đại vật chất lên ngôi này, có thể lắng lòng xuống để yêu một người thật lòng là điều quá đỗi đáng quý.
Vì vậy, đám đông không có khả năng yêu thương thực sự kia chẳng có tư cách gì chế nhạo một cặp đôi thật lòng yêu thương lẫn nhaụ
Thời gian trôi đi, chuyện này cũng dần bị mọi người lãng quên.
Trong thời gian đó, Hầu Phương từng yêu một lần.
Nhưng chỉ một tháng đã chia tay.
Hầu Phương không nói gì, nhưng mấy ngày đó cả người cậu ta cực kỳ ċһán nản.
Sử Hàn lo lắng cho cậu ta, tan làm liền dẫn cậu ta đến quán bar uống rượụ
Hầu Phương uống say, dùng mu bàn tay lau nước mắt nơi khóe mắt "Anh Hàn, em không buồn vì anh ta không yêu em, em cũng không buồn vì chia tay, mà là vì anh ta nói với em... nói tình cảm của bọn em là thứ không nên tồn tại..."
Sử Hàn "..."
Hầu Phương "Nhóm người như bọn em đã chọc tức ai chứ hả, anh ta dựa vào cái gì mà nói vậy."
Sử Hàn im lặng cúi đầu uống rượụ
Hầu Phương "Anh Hàn, anh có coi thường em không."
Sử Hàn ngước mắt "Không có."
Hầu Phương "Anh Hàn, anh chính là anh ruột của em."
Hầu Phương nói xong, đưa tay ôm chầm lấy Sử Hàn, khóc nước mắt nước mũi tèm lem.
Sử Hàn the0 bản năng muốn đẩy cậu ta ra, nhưng khi tay vừa giơ lên, nghe tiếng cậu ta gục trên vai mình khóc quá thảm thiết, cuối cùng vẫn không nỡ.
Cứ như vậy, Hầu Phương ôm Sử Hàn khóc suốt hơn mười phút.
Đợi Hầu Phương khóc đủ rồi, cậu ta mới buông Sử Hàn ra, ngẩng đầu khỏi vai anh, sụt sịt mũi nói "Anh Hàn, người đàn ông bên kia cứ nhìn em mãi, anh... anh nói xem, có phải anh ta để ý em rồi không?"
Nghe vậy, Sử Hàn quay đầu nhìn về phía Hầu Phương chỉ.
Chỉ một cái nhìn, toàn thân anh căng cứng.
Là Ôn Tư
Ôn Tư không biết đã ra tù từ lúc nào.
Sử Hàn uống rượu cả tối, vốn đã hơi ngà ngà say, giờ phút này lại lập tức tỉnh táo hẳn.

⬅ Trước Tiếp ➡