⬅ Trước Tiếp ➡
Thi thoảng lúc quá bận rộn, anh lại thấy buồn cười.
Nhớ đến câu đùa trên mạng, phận làm trâu làm ngựa tự có cái khổ của nó.
Ngày xưa làm trâu làm ngựa còn được chủ cho ăn cho uống.
Phận trâu ngựa bây giờ làm việc quần quật, đến lúc tiêu thụ lại phải tự bỏ tiền túi ra.
...
Hết giữa hè lại đến đầu thụ
Mùa thu ở Dung Thành đến muộn hơn những thành phố khác một chút.
Dù đã vào thu, ngoài sáng tối có hơi lạnh ra thì ban ngày vẫn còn oi bức.
Vì quán cà phê quá bận rộn nên Sử Hàn đã thuê hai nhân viên.
Một nam, một nữ.
Chàng trai tên Hầu Phương, cô gái tên Đoàn Hàm.
Cả hai đều là những người trẻ hoạt bát, vui vẻ trạc hai mươi tuổi.
Làm việc chung với hai người họ, Sử Hàn cũng cảm thấy mình trẻ ra không ít.
Nghe họ kể chuyện vui, anh cũng thấy mình không còn ủ rũ nữa.
Một hôm hai người nói về mối tình đầu, Đoàn Hàm kể mối tình đầu của mình là một gã tồi, vừa yêu đương với cô ấy lại vừa săn đón ân cần một người bạn cùng phòng ký túc xá đại học của cô.
"Lúc đó em chẳng biết gì sất, còn ngốc nghếch khoe hạnh phúc tɾong ký túc xá nữa chứ."
"Giờ nghĩ lại, em vẫn chỉ muốn độn thổ cho rồi."
"Sau này vẫn là cô bạn kia không nhìn nổi nữa mới lén lút nói riêng cho em biết chuyện này."
Hầu Phương nghe Đoàn Hàm kể xong thì bật cười "Không phải chứ, cậu một chút cũng không nhận ra luôn à?"
Đoàn Hàm mặt đầy tức tối "Nếu mà tớ nhận ra thì tớ còn ngốc nghếch khoe tình yêu chắc?"
Hầu Phương "Vậy thì cậu cũng chậm tiêu quá rồi."
Đoàn Hàm "Cậu không biết gã tồi đó che giấu giỏi thế nào đâụ"
Hầu Phương "Không sao, ai hồi trẻ mà chẳng gặp phải một hai gã tồi."
Cách an ủi người này của Hầu Phương thật sự rấtba chấm.
Đoàn Hàm không những không cảm thấy được an ủi mà còn thấy nhói lòng.
Đoàn Hàm nhìn Hầu Phương chằm chằm, hít sâu một hơi điều chỉnh cảm xúc "Còn cậu thì sao? Mối tình đầu thế nào?"
Đúng là dao không đâm vào mình thì không biết đau mà.
Giây trước Hầu Phương còn đang cười toe toét nhe răng, nghe Đoàn Hàm hỏi, nụ cười trên mặt cậu ta tắt ngấm tɾong một giây.
Thấy vậy, Đoàn Hàm càng phấn chấn̵ hẳn lên, cô chống tay lên quầy thu ngân nhoài người tới "Kể đi nào, mối tình đầu của cậu ra sao? Cậu yên tâm, tớ với anh Hàn tuyệt đối không cười cậu đâụ"
Nói rồi, Đoàn Hàm nháy mắt ra hiệu với Sử Hàn, cố gắng kéo anh vào phe mình "Phải không, anh Hàn."
Sử Hàn bị gọi tên, đang lúc pha chế vị mới liền ngước mắt lên.
Nhìn ánh mắt đầy mong đợi của Đoàn Hàm, anh mỉm cười, đôi môi mỏng cong lên "Ừm."
Ngay cả Sử Hàn cũng nói vậy rồi, Hầu Phương mà không kể nữa thì hơi quá đáng.
Chỉ thấy Hầu Phương do dự hồi lâu, đưa tay gãi gáy "Em... mối tình đầu của em... là... là một người đàn ông..."
Đoàn Hàm " "
Sử Hàn đang pha trà sữa vị mới thì tay run lên, làm đổ hết nguyên liệu pha chế trước mặt xuống sàn.
Thấy phản ứng của anh lớn như vậy, Hầu Phương mặt đỏ tai hồng "Anh Hàn, em... em..."
Sử Hàn hít nhẹ một hơi, quay đầu nhìn cậu, nở một nụ cười thân thiện "Không liên quan đến em đâu, vừa rồi anh không cẩn thận bị run tay thôi."

⬅ Trước Tiếp ➡